Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Đệ Đệ Của Người Trong Lòng Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Đêm nay Cẩn lang không nói sẽ đến. Hơn nữa, sau hai ngày hoang đường giày vò, Cẩn lang cũng không để lại dấu vết. Trông hắn tạm thời không muốn có con với nàng, nếu nàng tự ý làm chủ... Ngọc Phù thở dài.

Thôi bỏ đi, ngày tháng còn dài.

Chỉ là Ngọc Phù không ngờ, nàng vừa đặt hộp thuốc mỡ xuống, ngẩng đầu đã thấy Cẩn lang đẩy cửa bước vào.

Nàng vội vàng đứng dậy, hành lễ: “Phu quân.”

Đêm nay tâm trạng của Bùi Túc Châu không tốt. Hắn căm ghét những kẻ cao cao tại thượng kia, càng chán ghét bộ mặt đạo mạo giả tạo của bọn họ, giống như nữ nhân trước mặt này vậy.

Tốt đẹp đến mức khiến hắn không ngừng nảy sinh ác niệm.

Cho nên, khoảnh khắc nàng gọi hai tiếng “phu quân”, trong lòng hắn chỉ nghĩ đến những bất công thuở thiếu thời. Tại sao Bùi Cẩn Hành sinh ra đã là con cưng của trời, còn hắn lại phải chịu số phận bị ruồng bỏ? Tất cả mọi người đều ghét bỏ, chán ghét, xa lánh hắn.

Nữ nhân trước mắt này nếu biết được sự thật, chắc chắn sẽ căm ghét hắn lắm nhỉ?

Bùi Túc Châu cười thờ ơ, che giấu mọi cảm xúc, bước đến trước mặt Ngọc Phù.

Hôm nay nàng có dùng hương liệu. Dưới ánh nến, thiếu nữ kiều diễm động lòng người. Bùi Túc Châu ôm nàng từ phía sau, cằm tựa lên hõm cổ nàng. Ngọc Phù muốn tránh đi nhưng bị ôm chặt nên không thể nhúc nhích.

Hồi lâu sau, nàng nghe hắn hỏi: “Hôm nay mẫu thân đã nói gì với nàng?”

Ngọc Phù ngẩn người, vội đáp: “Mẫu thân dạy thiếp thân một vài cách quán xuyến việc nhà, và...”

Giọng nàng nhỏ dần: “... Và cho Ô nương tử đến bên cạnh thiếp thân.”

Ngọc Phù có chút hoang mang. Đêm qua hắn hỏi rất nhiều, là câu nào nhỉ?

Cho đến khi Cẩn lang bất ngờ cắn lên dái tai nàng, Ngọc Phù mới bừng tỉnh. Hắn đang hỏi về chuyện giường chiếu, lúc triền miên day dứt, hắn đã ép nàng phải nói lời yêu thích.

Ngọc Phù vừa kinh ngạc vừa xấu hổ. Nàng thừa nhận, tuy cảm thấy khác thường, nhưng nàng không hề chán ghét.

Bùi Túc Châu nhếch môi, không tiếp tục ép nàng nữa. Hắn cầm lấy hộp thuốc mỡ trên bàn, đột nhiên hỏi: “Đây là gì?”

Lý trí quay về, Ngọc Phù không ngờ hắn sẽ phát hiện ra thứ này.

Đây là thứ mà chiều tối Ô nương tử đã tự tay đưa cho nàng, nói rằng bôi lên người có thể giữ cho da dẻ mịn màng. Ô nương tử nói rất ẩn ý, nhưng Ngọc Phù cũng hiểu được đại khái công dụng của nó.

Giờ phút này bị Cẩn lang cầm trong tay, trong khoảnh khắc, nàng lại có cảm giác thứ hắn đang vuốt ve không phải là hộp thuốc mỡ, mà là...

Bùi Túc Châu bỗng nhiên hứng thú. Lúc hắn chưa vào, nàng đã mân mê hộp thuốc này, bây giờ lại vội vàng như vậy, xem ra cũng không phải thứ gì đứng đắn. Huống hồ Ô nương tử bên cạnh Bùi phu nhân, hắn cũng ít nhiều nghe qua.

Chỉ là không biết, Ô nương tử đã dạy cho nàng những gì.

“A Phù, nhìn ta, đây là gì?” Bùi Túc Châu đột nhiên áp sát, Ngọc Phù lùi về sau, đầu ngón tay bấu chặt vào mép bàn.

Không hiểu sao, nàng có chút chột dạ. Rõ ràng không làm gì khuất tất, nhưng bị Cẩn lang nhìn như vậy, trong lòng nàng lại dấy lên một sự căng thẳng khó tả.

“Ô nương tử nói, đây là... thuốc giúp nữ tử mang thai.”

Giọng Ngọc Phù rất nhẹ, hương thơm thoang thoảng, nến khẽ lay động.

Chỉ là Bùi Túc Châu khi nghe câu này, ngón tay bất giác siết chặt.

Tốt.

Tốt lắm.

Tiêu thị muốn nữ nhân này sinh con, sau đó đường đường chính chính đá hắn đi một lần nữa.

Bọn họ tính toán thật hay, nhưng chưa một ai hỏi xem hắn có đồng ý hay không.

Ngọc Phù hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi của nam nhân bên cạnh. Nàng lấy hết can đảm, nhớ lại thái độ mập mờ của Cẩn lang hai ngày qua, cuối cùng thăm dò nói: “Lang quân, chàng không thích sao?”

“Thiếp thân rất muốn có một đứa con của chàng và của thiếp.”

Bầu trời đen kịt, sương mù che khuất vầng trăng.

Ngọc Phù vừa dứt lời, Bùi Túc Châu liền nhìn về phía nàng. Hắn đưa tay thổi tắt ngọn nến, rồi lặng lẽ nhìn nàng.

“Lang quân?” Tim Ngọc Phù đập nhanh hơn vài phần. Chẳng hiểu sao, nàng cảm thấy Cẩn lang có chút không ổn.

Hai ngày trước tuy cũng có chút bất thường, nhưng chưa bao giờ khiến nàng bất an như hôm nay.

Ngọc Phù cố gắng nặn ra một nụ cười, bỗng nhớ ra một chuyện: “Lang quân, ngày mai là ngày lại mặt, thiếp thân muốn mời lang quân cùng...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc