Tâm trạng Bùi Túc Châu có chút không tệ, có lẽ là do sự thăm dò cẩn thận của nữ nhân trước mặt, hoặc là nàng luôn vô tình để lộ ra vẻ đáng thương không tự biết kia, như một chú mèo con bị bỏ rơi, ra ngoài sẽ bị bắt nạt.
“Dung Ngọc Phù.”
Đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc gọi tên nàng.
Không phải dưới góc độ của Bùi Cẩn Hành, mà là với thân phận của Bùi Túc Châu.
“Sau này nếu người khác không tôn trọng nàng, nàng đừng nhẫn nhịn, có chuyện gì ta sẽ gánh vác thay nàng.”
Lá trúc rơi xuống, vạn ngàn cành ngọc bay lượn trong rừng.
Lòng Ngọc Phù run lên một cái, nàng ngước lên đôi mắt trong veo dịu dàng: “Vậy còn chàng thì sao?”
Bùi Túc Châu hôn lên môi nàng, từ trong lồng ngực phát ra vài tiếng cười trầm, sau đó giọng nói trầm thấp vang lên.
“Ngoại trừ ta.”
...Lưu manh.
Ngọc Phù cúi đầu, tai đỏ bừng.
Quả nhiên, nói nhiều như vậy, cuối cùng vẫn là nuốt mất son môi của nàng. Ngọc Phù không dám nhìn vẻ mặt của hắn, vội vàng nhảy xuống khỏi tảng đá, nàng nhanh chân đi về phía trước, không quan tâm đến vẻ mặt của người phía sau.
Cho đến khi nàng đi đến lối vào yến tiệc, trái tim đang đập loạn xạ mới bình tĩnh lại.
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, nàng mới giả vờ như không có chuyện gì mà đi vào trong.
Phía sau, Bùi Túc Châu nhìn bóng lưng hoảng hốt bỏ chạy của nàng, khóe môi hiện lên một nụ cười tà tứ.
Chậc.
Thật dễ lừa.
Bùi Cẩn Hành, thật mong chờ ngày ngươi trở về.
Đến lúc đó, nếu thê tử của ngươi si mê ta không quên, nghĩ thôi cũng thấy thú vị.
Hắn rất mong chờ được thấy, Quốc công phủ hào nhoáng này, có một ngày thanh danh bị hủy hoại, Quốc công phu nhân cao cao tại thượng, lại là một kẻ nghĩ ra chuyện huynh đệ có chung thê tử, làm trái luân thường đạo lý.
Bùi Túc Châu lạnh mắt, đang định cất bước rời đi, nào ngờ thấy bên chân có một chiếc khăn tay rơi.
Hắn nhíu mày, cúi xuống nhặt lên.
Khăn tay sạch sẽ, dường như còn vương vấn hơi thở của nàng. Nhưng lật lại, một chữ “Cẩn” được thêu tỉ mỉ hiện ra trước mắt.
Trong lòng Bùi Túc Châu bỗng dâng lên một sự không vui không nói nên lời, như thể vật của mình bị người khác nhòm ngó, sắp thoát khỏi tầm kiểm soát.
Thật chướng mắt.
Sự không vui trong lòng dường như không hề vơi đi chút nào. Hắn quay đầu nhìn lại nơi nàng vừa ngồi, khẽ nheo mắt.
Sớm muộn gì cũng có một ngày.
Hắn sẽ chiếm trọn trái tim nàng.
Bùi Cẩn Hành.
Hắn sẽ khiến nàng hoàn toàn quên đi hắn ta.
****
Nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ cuốn lá khô bay lả tả.
An Lạc chống cằm nhìn ra xa, năm nào cũng chỉ có mấy trò này. Nàng ta tụ tập mọi người lại, nhưng loanh quanh cũng chỉ toàn những gương mặt quen thuộc.
Tỳ nữ bóc một quả nho, dâng đến trước mặt An Lạc.
Lúc này An Lạc có chút mất kiên nhẫn, nàng ta uể oải ăn xong rồi đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm một hồi lâu mới thấy người đang cố tình giảm bớt sự tồn tại của mình ở trong góc. An Lạc nhếch môi cười, nâng ly rượu trái cây, thong thả đi xuống từ đài cao.
Trong góc, Ngọc Phù đang xem biểu diễn mã thuật phía trước.
Trước kia nàng bị giam lỏng trong nhà, hiếm có cơ hội ra ngoài, càng đừng nói đến việc được thấy cảnh tượng hoành tráng thế này. Nàng chỉ thấy hai người kia cưỡi trên lưng tuấn mã, lúc chạy lúc nhảy, vượt qua từng chướng ngại vật mà vẫn vững vàng không ngã, thật sự rất đặc sắc.
Trong lòng Ngọc Phù có chút háo hức. Trong ký ức, mẫu thân cũng từng dạy nàng cưỡi ngựa bắn cung. Vì từ nhỏ nàng ốm yếu bệnh tật, mẫu thân muốn nàng khỏe mạnh hơn nên đã rèn luyện cho nàng cưỡi ngựa bắn cung.
Chỉ là sau khi mẫu thân qua đời, Tống di nương vào ở, mười năm qua, nàng bị nhốt trong phủ, đừng nói là cưỡi ngựa, ngay cả con ngựa cũng chưa từng thấy.
“Dung nương tử.”
An Lạc chắn trước mặt nàng: “Bản cung nghe nói, ngày đó Bùi ca ca và Dung nương tử gặp nhau lần đầu là sau khi Dung nương tử bị bọn cướp bắt cóc.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người trong bữa tiệc không khỏi đưa mắt nhìn sang. Tiếng xì xào bàn tán vang lên.
Ai mà chẳng biết, nếu không có Bùi thế tử, e rằng vị tiểu nương tử của Dung Thượng thư phủ đã sớm thân bại danh liệt. Chỉ là người ta cứu nàng, nàng lại bám lấy người ta không buông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)