May mà màn vào cửa nhỏ bé này không kéo dài quá lâu. Không lâu sau, khi khách khứa đã đến đông đủ, An Lạc công chúa mới trong sự bao quanh của mọi người mà từ từ bước xuống xe ngựa.
Nàng ta mặc một chiếc áo lông vũ rực rỡ sắc màu, dung mạo tinh xảo dịu dàng, trong sự dìu dắt của hạ nhân tựa như một con công kiêu ngạo.
Ngọc Phù cúi mắt, cùng mọi người bái kiến.
An Lạc công chúa là đứa con đầu tiên của Thánh thượng sau khi đăng cơ, thân phận bất phàm, từ nhỏ đã được muôn ngàn sủng ái. Lớn đến bây giờ, e rằng chuyện không thuận lợi duy nhất chính là bị Bùi Cẩn Hành từ chối.
Ngọc Phù cúi đầu, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Nào ngờ tiểu công chúa đi được vài bước, đột nhiên quay gót, đi thẳng về phía nàng. Xung quanh đều là những tiếng hóng chuyện, An Lạc ngẩng cao cằm, chiếc váy dài lộng lẫy uyển chuyển, từ từ đứng yên trước mặt Ngọc Phù.
Tỳ nữ đi theo che một chiếc ô, tán ô nghiêng nghiêng, trên đất tạo thành một bóng tròn. Ngọc Phù nín thở, hồi lâu sau bỗng nghe tiểu công chúa hỏi: “Ngươi là tân nương mà Bùi ca ca cưới sao?”
“Thiếp thân họ Dung, bái kiến Công chúa.”
Ngọc Phù cúi mắt, không kiêu ngạo không tự ti hành lễ.
An Lạc nhíu mày, tỳ nữ bên cạnh bước lên, nghiêm giọng nói: “To gan, Công chúa hỏi chuyện mà còn không ngẩng đầu lên!”
Ngọc Phù siết chặt khăn tay, tuy đã sớm có chuẩn bị hôm nay sẽ không dễ dàng, nhưng khi thực sự đến, nàng vẫn cảm thấy khó xử. Giám sát, không coi trọng, khinh thường, tò mò... Hàng trăm ánh mắt hoặc nhẹ hoặc nặng rơi trên người nàng, thì thầm to nhỏ, sau lưng bàn tán.
Dù nàng đã sớm biết sẽ là như vậy. Nhưng mũi vẫn không kìm được mà có chút cay cay.
Tại sao lại là nàng.
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền đến, ẩn chứa vài phần không vui: “An Lạc, không được hồ đồ.”
Ánh mắt Bùi Túc Châu rơi trên người nữ nhân kia. Hắn cũng không nói rõ được cảm giác trong lòng là gì. Rõ ràng muốn kéo nàng từ trên cành cao xuống, nhưng nhìn thấy nàng cẩn thận, hèn mọn quỳ trên đất, trong lòng hắn không có chút khoái cảm nào.
Ngược lại có cảm giác như bị kim châm, sau đó những lỗ kim dày đặc lại bị bịt kín lại, tóm lại là không dễ chịu.
Đến nỗi nhìn vị công chúa trước mắt này cũng có chút không vừa mắt.
An Lạc không nhận ra sự khác thường. Kể từ lần trước Bùi ca ca phụng mệnh đi tiêu diệt cướp, sau khi trở về mấy ngày nay, nàng ta không còn gặp hắn nữa.
Bây giờ gặp lại, Bùi ca ca vẫn tuấn lãng phi phàm. An Lạc nhớ lại phong thư tỏ bày tâm tình mấy ngày trước, nhất thời cũng không khỏi có chút e thẹn.
Bùi Túc Châu không chú ý đến tâm tư của An Lạc, ánh mắt của hắn rơi trên người Ngọc Phù. Nàng cứ thế quỳ giữa đám người, áo trắng tóc đen, lạc lõng giữa những bóng người xung quanh. Hắn liếc một cái đã chú ý đến nàng.
“Bùi ca ca, An Lạc đã chuẩn bị rượu ngàn vàng, chúng ta cùng vào trong đi.”
Bùi Túc Châu nheo mắt, nữ nhân đang quỳ trên đất cúi đầu, nghe thấy câu này, bóng dáng vốn gầy gò như run lên một cái. Hắn mím môi, không vui bước lên phía trước.
An Lạc nhìn hắn đi qua mình, nụ cười trên mặt lập tức thu lại.
Trong đám người càng thêm yên tĩnh.
Ngọc Phù cúi mắt, thầm nghĩ qua hôm nay, có lẽ nàng sẽ trở thành trò cười của cả Thịnh Kinh.
Công chúa sỉ nhục trước mặt mọi người, phu quân làm lơ trước mặt mọi người. Những đôi đồng tử lạnh lùng khinh miệt kia, như muốn ăn tươi nuốt sống nàng. Ngọc Phù cắn môi, lòng ngực đột nhiên có chút ngạt thở.
Nàng quả thực không nên đến.
Biết rõ kết quả sẽ là như vậy, nhưng vẫn cố chấp không dám từ chối.
Không biết có phải quỳ hơi lâu không, nàng cảm thấy đầu gối có chút tê dại. Vốn nghĩ cố gắng chịu đựng là được, nào ngờ, giọng nói vốn đang hớn hở của An Lạc chợt dừng lại, một bàn tay đẹp đẽ đưa ra trước mặt nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)