Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Đệ Đệ Của Người Trong Lòng Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Mùa mơ chín rộ, mưa phùn lất phất bay.

Những hạt mưa kết thành chuỗi mỏng manh, rơi tí tách trên mái ngói xanh đen. Sương mù giăng lối, mang theo hơi ẩm ướt át phả vào mặt người.

Dung Ngọc Phù rủ mắt, đoan trang ngồi trước bàn trang điểm. Tấm gương lăng hoa phản chiếu dung nhan kiều mị động lòng người, má phấn da ngọc, vẻ đẹp vừa dịu dàng lại vừa rạng rỡ.

Màn mưa buông xuống hành lang như dựng lên một bức tường kín gió. Mấy tỳ nữ ăn mặc diễm lệ đi ngang qua mái hiên, chẳng bao lâu đã dừng trước Thính Tuyết Các.

Kẻ đứng đầu tỏ vẻ hống hách, cất giọng lanh lảnh gọi lớn: “Tam tiểu thư, nô tỳ phụng mệnh phu nhân đến gửi hỉ phục cho người.”

Gương lăng hoa bị hơi nước phủ một lớp mờ ảo. Ngọc Phù khẽ ngước mắt, đôi mắt hạnh trong veo nhìn về phía bộ hỉ phục chẳng mấy lộng lẫy kia, nhẹ gật đầu: “Làm phiền rồi.”

Thị nữ thân cận của nàng là Lan Huỷ vội vàng bước ra nhận lấy hỉ phục.

Xuân Cúc nhớ lại lời dặn dò của phu nhân trước khi đi, bèn cao giọng nói: “Tam tiểu thư, phu nhân nhắn rằng, nếu người đã một lòng muốn gả vào Quốc công phủ thì chớ nên gây chuyện thị phi. Đừng để xảy ra chuyện như ba tháng trước, khiến người ngoài đàm tiếu Dung gia chúng ta trèo cao leo lên quyền quý. Người mất mặt là chuyện nhỏ, nhưng danh tiếng của cả Thượng thư phủ mới là chuyện lớn.”

Tiếng mưa rơi lộp độp, dường như đã nhỏ hơn lúc nãy đôi chút.

Xuân Cúc dứt lời, cũng chẳng màng đến phản ứng của Ngọc Phù, liền quay người rời khỏi Thính Tuyết Các.

Lan Hủy mặt đầy oán giận, ôm hỉ phục đến trước mặt Ngọc Phù: “Tiểu thư, họ ăn nói thật quá đáng, rõ ràng là phu nhân...”

Một giọng nói dịu dàng vang lên cắt ngang: “Cẩn trọng lời nói.”

Thiếu nữ chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cạnh bộ hỉ phục. Dẫu cho Dung phu nhân trăm ngàn lần không nguyện ý thì ván cũng đã đóng thuyền. Còn ba ngày nữa thôi, nàng sẽ gả cho vị Bùi thế tử kinh tài tuyệt diễm, văn võ song toàn kia.

Nghĩ đến đây, Ngọc Phù không khỏi đỏ mặt.

Hôn sự giữa nàng và Bùi gia, kể ra cũng thật tình cờ.

Ba tháng trước, nàng lên chùa cầu bình an, nào ngờ lúc xuống núi lại gặp phải một đám cướp. Bọn cướp hung ác, chẳng nói chẳng rằng định bắt nàng đi. Giữa lúc đau khổ tuyệt vọng, đúng lúc Bùi thế tử đi ngang qua. Hắn anh minh thần võ, chỉ vài đường quyền cước đã cứu nàng thoát khỏi hang sói.

Cũng chính lần ấy, trái tim thiếu nữ của nàng rung động, nàng si mê Bùi Cẩn Hành đến mức không thể quay đầu.

Lệnh của phụ mẫu, lời của người mai mối, Cẩn lang đã hứa sau khi trở về sẽ thành thân với nàng. Chẳng ngờ chuyện này bị Dung phu nhân phát hiện. Bà ta là kế mẫu của Ngọc Phù, lại muốn để nữ nhi của mình thay nàng gả vào Quốc công phủ.

May mắn thay, Cẩn lang một lòng nhận định nàng, kiên quyết không đồng ý yêu cầu hoang đường đó. Nghĩ đến đây, trong lòng Ngọc Phù tràn ngập ấm áp.

Nàng đưa tay vuốt ve hỉ phục. Chỉ cần nghĩ đến việc ba ngày nữa sẽ được gả cho Cẩn lang, trở thành phu nhân của Bùi thế tử khiến bao người trong kinh thành ngưỡng mộ, nàng cảm thấy mọi khó khăn đều chẳng là gì.

Ngọc Phù mỉm cười, sai người cất kỹ hỉ phục.

Chỉ cần đợi thêm hai ngày nữa, nàng sẽ được mặc áo cưới, gả cho người mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu. Cẩn lang ôn nhuận chu đáo, hẳn là cuộc sống sau khi thành thân cũng sẽ êm đềm.

Hơn nữa, nàng nghe nói Quốc công phủ nhà lớn nghiệp lớn, gả qua đó nàng chính là Thế tử phu nhân, không chỉ phải học cách quản lý việc nhà mà còn phải lo liệu chuyện bếp núc, chi tiêu trong phủ.

Những năm qua, nàng luôn học cách làm một hiền thê lương mẫu, nhưng Quốc công phủ dù sao cũng không phải gia đình thường dân. Nghĩ đến việc phải đối mặt với cả một gia tộc lớn, trong lòng Ngọc Phù không tránh khỏi có chút lo lắng.

May mà người nàng gả là Bùi Cẩn Hành.

Thế tử của Bùi gia, học vấn uyên bác, tính tình ôn hòa chu đáo. Phu quân của nàng là một bậc quân tử chân chính.

Ngọc Phù tin hắn, ngưỡng mộ hắn, lại càng mong chờ những ngày tháng sau khi thành thân. Hắn có thể đưa nàng thoát khỏi nơi đầy tủi hờn là Dung gia, cho nàng một chốn dung thân yên ổn.

Cho dù, sau này hắn có nạp thiếp, Ngọc Phù cũng chẳng mảy may để tâm.

Chỉ cần có thể rời khỏi nơi này, với nàng đã là quá tốt rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc