Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyên chủ tên là Vân Ninh, họ Giản, phụ thân là tri phủ Nam Châu, tổ phụ là Văn Uyên Bá. Mẫu thân họ Lục, xuất thân từ một thế gia vọng tộc, tuy ông ngoại không làm quan trong triều nhưng lại là một đại nho đương thời, có ảnh hưởng không nhỏ trong giới nho sĩ. Phụ thân, mẫu thân đều xuất thân từ dòng dõi thế gia hoặc bá tước, dù có nhìn thế nào thì thân phận của nàng ta cũng đều là hàng đầu.
Nhưng phụ thân lại coi trọng thê thiếp hơn cả chính thất, rất che chở thiên vị cho Tố di nương, cũng vô cùng nâng niu chiều chuộng những đứa con do bà ta sinh ra, hơn nữa trước nay đều rất coi thường Vân Ninh.
Gia tộc của nam chính rất trọng lễ nghĩa, quy củ cũng rất nghiêm ngặt, không về dung túng nàng ta như nhà họ Giản. Sau khi phát hiện lỗi lầm của nàng ta thì liền để nam chính bỏ nàng ta.
Nguyên chủ đã từng đầu độc đệ đệ con vợ lẻ của mình, thế nên nhà họ Giản không chịu chứa chấp nàng ta. Mà nhà họ Lục thậm chí còn cảm thấy nàng ta đã làm mất mặt gia tộc nên cũng không nhận nàng ta nữa. Cuối cùng, dưới cái giá rét của mùa đông khắc nghiệt, nàng ta cứ thế mà chết một cách bi thảm trong một ngôi miếu hoang.
Nghĩ đến kết cục của nguyên chủ, Vân Ninh không khỏi rùng mình.
Không, không được, nàng không thể rơi vào cái kết cục giống như nguyên chủ ở trong truyện được.
Ngay lúc này, hai tỳ nữ trước mặt cho rằng mình đã quấy rầy Vân Ninh nên vội vàng quỳ xuống đất kêu cái "bịch".
"Xin tiểu thư tha mạng, về sau nô tỳ không dám nữa."
Lúc này, Vân Ninh mới phục hồi tinh thần lại.
Nhìn vẻ sợ hãi và nhút nhát trong mắt mấy tỳ nữ trước mặt, trong lòng nàng khẽ thở dài.
Có thể thấy là nguyên chủ thường ngày vẫn hay trừng phạt đám người dưới, thế nên chỉ cần nàng run rẩy một chút là có thể dọa mấy người này sợ đến mức chết khiếp rồi.
Hương Thảo: “Để nô tỳ đưa các nàng đi xuống chịu phạt.”
Vân Ninh quay đầu qua nhìn Hương Thảo.
Hương Thảo là tỳ nữ thân cận của nhân vật nữ phụ độc ác trong truyện, tất cả mọi chuyện của nguyên chủ đều có sự tham dự của nàng ấy.
Hương Thảo cũng là người hầu trung thành nhất của nguyên chủ, hiểu rõ nhất suy nghĩ của nguyên chủ, bất kể nguyên chủ yêu cầu nàng ấy làm gì thì nàng ấy đều sẽ làm theo. Ngay cả khi nguyên chủ qua đời, nàng ấy cũng vẫn luôn ở bên cạnh nguyên chủ.
Nếu nói ở trong sách, nguyên thân giống như là một công cụ để thúc đẩy cốt truyện, thì Hương Thảo chính là công cụ xung quanh một công cụ - nàng ấy giống như một chương trình được nguyên thân thiết lập, nguyên chủ chỉ đâu thì nàng ấy sẽ đánh vào chỗ đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


