Nguyên chủ tên là Vân Ninh, họ Giản, phụ thân là tri phủ Nam Châu, tổ phụ là Văn Uyên Bá. Mẫu thân họ Lục, xuất thân từ một thế gia vọng tộc, tuy ông ngoại không làm quan trong triều nhưng lại là một đại nho đương thời, có ảnh hưởng không nhỏ trong giới nho sĩ. Phụ thân, mẫu thân đều xuất thân từ dòng dõi thế gia hoặc bá tước, dù có nhìn thế nào thì thân phận của nàng ta cũng đều là hàng đầu.
Nhưng phụ thân lại coi trọng thê thiếp hơn cả chính thất, rất che chở thiên vị cho Tố di nương, cũng vô cùng nâng niu chiều chuộng những đứa con do bà ta sinh ra, hơn nữa trước nay đều rất coi thường Vân Ninh.
Tính tình của mẫu thân Vân Ninh lại yếu đuối, chỉ biết mù quáng nghe lời phụ thân chứ chưa bao giờ phản kháng cả. Mẫu thân nàng ta mặc kệ di nương giành lấy sự sủng ái của phu quân mình, lại còn rất quan tâm chăm sóc cho mấy đứa con vợ lẽ, khiến cho Tố di nương cưỡi lên đầu lên cổ, cướp đi quyền quản lý mọi chuyện trong phủ. Trong lòng Vân Ninh vô cùng phẫn nộ, thế là nàng ta ra tay đầu độc con trai của Tố di nương.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng ta đã mê mệt nam chính, nhưng nam chính lại không thích nàng ta mà đi thích một thứ nữ - một kẻ có thân phận thấp kém trong mắt nàng ta.
Nàng ta đã lợi dụng tình bạn của huynh trưởng mình và nam chính để lập mưu ép nam chính phải thành thân với mình. Sau khi thành thân, nam chính không hề để ý đến nàng ta mà lại ưu ái cho những thông phòng đê tiện kia, để rồi nàng ta lại dùng lại chiêu cũ - đầu độc thông phòng của nam chính.
Gia tộc của nam chính rất trọng lễ nghĩa, quy củ cũng rất nghiêm ngặt, không về dung túng nàng ta như nhà họ Giản. Sau khi phát hiện lỗi lầm của nàng ta thì liền để nam chính bỏ nàng ta.
Nguyên chủ đã từng đầu độc đệ đệ con vợ lẻ của mình, thế nên nhà họ Giản không chịu chứa chấp nàng ta. Mà nhà họ Lục thậm chí còn cảm thấy nàng ta đã làm mất mặt gia tộc nên cũng không nhận nàng ta nữa. Cuối cùng, dưới cái giá rét của mùa đông khắc nghiệt, nàng ta cứ thế mà chết một cách bi thảm trong một ngôi miếu hoang.
Nghĩ đến kết cục của nguyên chủ, Vân Ninh không khỏi rùng mình.
Không, không được, nàng không thể rơi vào cái kết cục giống như nguyên chủ ở trong truyện được.
Ngay lúc này, hai tỳ nữ trước mặt cho rằng mình đã quấy rầy Vân Ninh nên vội vàng quỳ xuống đất kêu cái "bịch".
"Xin tiểu thư tha mạng, về sau nô tỳ không dám nữa."
Lúc này, Vân Ninh mới phục hồi tinh thần lại.
Nhìn vẻ sợ hãi và nhút nhát trong mắt mấy tỳ nữ trước mặt, trong lòng nàng khẽ thở dài.
Có thể thấy là nguyên chủ thường ngày vẫn hay trừng phạt đám người dưới, thế nên chỉ cần nàng run rẩy một chút là có thể dọa mấy người này sợ đến mức chết khiếp rồi.
Hương Thảo: “Để nô tỳ đưa các nàng đi xuống chịu phạt.”
Vân Ninh quay đầu qua nhìn Hương Thảo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)