Giữa mùa xuân năm Cảnh Hòa thứ mười lăm, đồng ruộng đã phủ đầy sắc xanh, vang vọng bốn phía là âm thanh chim họa mi hót líu lo, vạn vật như bừng tỉnh khỏi mùa đông vừa qua.
Trong phủ tri phủ Nam Châu, một vị tiểu cô nương chưa cưới gả đang nằm ngủ trên giường. Da thịt của nàng còn trắng hơn tuyết, mũi cao môi đỏ, mái tóc đen của nàng được thả tùy ý trên giường – tản ra ánh sáng như loại tơ lụa thượng hạng nhất.
Ánh nắng mặt trời từ ngoài cửa sổ xuyên qua khe hở của rèm cửa, đáp lên trên làn da trắng như ngọc của nàng, khuôn mặt nàng mịn màng sáng trong như món đồ sứ hảo hạng.
Như là rốt cuộc đã xác định được điều gì đó, nàng từ trên giường ngồi dậy, mái tóc đen vương vãi trên gối đầu cũng như thác nước mà phủ ở phía sau lưng nàng.
Đúng lúc này, chỉ nghe “kẽo kẹt” một tiếng, cánh cửa được mở ra từ bên ngoài.
Một tỳ nữ mặc váy màu xanh lá từ bên ngoài đi vào, bước chân rất nhẹ, như là sợ quấy rầy đến người ở trong phòng. Đi được vài bước, cuối cùng nàng ấy cũng phát hiện trên giường có điều bất thường, cả người lập tức khẩn trương lên.
“Tiểu thư, người đã tỉnh rồi ạ? Đám người ở bên ngoài làm ồn đến tiểu thư ư? Để nô tỳ đi mắng cho các nàng một trận.”
Sắc mặt tỳ nữ dần dần trở nên nghiêm túc.
Vân Ninh hơi hé miệng, vừa định ngăn cản thì đầu nàng lại đột nhiên bắt đầu phát đau. Nàng giơ tay xoa cái trán đau nhức, trước khi tỳ nữ đi ra ngoài thì đã lên tiếng ngăn lại.
“Hương Thảo.”
Giọng nói của nàng như tiếng chim vàng anh hót giữa núi rừng, rồi lại mang theo chút uể oải vì vừa mới tỉnh dậy.
Tỳ nữ dừng bước, quay nhìn lại Vân Ninh.
Vân Ninh: “Không phải là bị các nàng đánh thức, mà là ngủ không được nên tự mình tỉnh dậy.”
Hương Thảo rõ ràng là đã thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi tới: “Sao hôm nay tiểu thư lại tỉnh dậy sớm thế ạ? Có phải là trong lòng có tâm sự không?”
Vân Ninh không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào, nên chỉ lảng tránh mà đáp: “Không phải.”
Sau đó, nàng bắt chước giọng điệu của nguyên chủ, có chút sượng trân mà nói: “Chuẩn bị nước ấm đi, ta muốn rửa mặt.”
Quả nhiên, Hương Thảo không hỏi thêm gì nữa, lập tức nói: “Vâng, nô tỳ đi ngay đây.”
Chờ cửa phòng đóng lại, Vân Ninh mới nặng nề mà thở dài một hơi. Đối với mọi chuyện đang diễn ra trước mắt mình lúc này, tâm trí nàng rối bời, không biết nên làm thế nào cho phải.
Rõ ràng là tối hôm qua, trước khi đi ngủ, nàng còn đang ở trong nhà mình, không biết vì sao mà ngủ một giấc dậy, nàng đã đến cái nơi xa lạ này rồi, lại còn nhập vào trong người một cô nương xa lạ nữa chứ.
Thế nhưng tên của người này lại rất là quen thuộc – chính xác thì đó là tên của một nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết mà nàng từng đọc.
Quyển tiểu thuyết đó tên là “Lan Ninh ký”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)