Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Cha Của Nam Chính Chương 22: Hộ tống về phủ Trường Ninh Bá và mưu kế nhỏ đi đường vòng

Cài Đặt

Chương 22: Hộ tống về phủ Trường Ninh Bá và mưu kế nhỏ đi đường vòng

Lúc này, Tạ lão phu nhân hai bên thái dương bạc trắngđangngồi kiệu do mấy gia nhân cường tráng khiêng đến đây, hiển nhiên chuyện xảy ở trước cửa phủ Định Quốc Công, có hạ nhân vào thông báo cho Tạ lão phu nhân.

Mọi người liền vội vàng hành lễ.

"Thỉnh an lão phu nhân."

Tạ lão phu nhân mỉm cười gật đầu, nhìn lướt qua những người có mặt ở đây, nhìn cháu traiđangquỳ dưới đất, và nữ nhân xinh đẹp bên cạnhhắn, bà khẽ cau màynói: "Sao lại quỳ trước cổng lớn thế này, tất cả đứng lên, có chuyện gìthìvào phủnóisau."

Mọi người đồng loạt đứng dậy.

Dương Thư Thanh vừa nhìn thấy Tạ lão phu nhân, trong mắt nàng ta lập tức rạng rỡ như ánh rạng đông, nghĩ đến khi mình quay vềsẽmang theo dưỡng sinh tửu, loại dưỡng sinh tửu trân quý nhất, sản xuất phức tạp nhất, dùng nhiều dược liệu trân quý.

hiệntại ở Thượng Vân tửu phường vẫn còn chưa bán.

Trong đầu nàng ta toát ramộtý niệm, lúc Định Quốc Công tuổi còn trẻđãlên chiến trường, nội thươngtrênngười dám chắckhôngít, nếu nàng dâng rượu dưỡng sinh lên, Tạ lão phu nhân nhất địnhsẽtôn trọng nàng thêm vài phần.

Chỉ cần Tạ lão phu nhânnóigiúp cho thế tử, tội danh bất hiếu mạ thế tửđangmang nhất định có thể rửa sạch.

Về phần bất nghĩa...

Đáy mắt Dương Thư Thanh xẹt quamộttia tàn nhẫn, trong lòngđãcó đối sách.

Lúc này, Tạ lão phu nhânđangngồi ngay ngắntrênkiệu, bà nhìn về hướng Khương Nịnh Bảo, nở nụ cười từ ái, sau đó trừng mắt nhìn đứa con traikhôngbiết phong tình của mình,: “A Hành, sao con còn chưa đưa nha đầu Nịnh Bảo về phủ?"

Bà vừanóixongthìsắc mặt Dương Thư Thanh đột biến.

Nàng ta tưởng rằng Khương Nịnh Bảo cũng vừa mới đến phủ Định Quốc Công giống như nàng ta,khôngngờ đối phươngđãgặp qua Tạ lão phu nhân rồi, nhìn tấy trong đôi mắt hiền lành của Tạ lão phu nhân hiền lành lộ ra vẻyêuthích, trái tim mạnh mẽ trầm xuống, trong mắtâmthầmhiệnlên vẻ lo lắng.

trênkhuôn mặt tuấn tú thanh nhã của Tạ Cảnh Dựchiệnlênmộtchút kinh ngạc lạ thường.

Tổ mẫu dường như rất thích Khương Tứ tiểu thư.

"Lão phu nhân, ngài đừng nóng giận, Quốc Công gia có việc nên trì hoãnmộtchút." Khương Nịnh Bảo liếc mắt nhìn gương mặtanhtuấn của Định Quốc Công, cười tủm tỉmnóigiúp Định Quốc Công.

Tạ lão phu nhân cười mắngmộttiếng: "Nha đầu ngươithậtlà."

Trong giọngnóivô cùng thân thiết làm cho tất cả mọi người ở chỗ này đều nghe được, trong lòng lạnh lẽo, sôi nổi trộm liếc nhìn Khương Tứ tiểu thư,khôngnghĩ tới vị Khương Tứ tiểu thưnhỏbé, xinh đẹp dịu dàng như thế lại được Tạ lão phu nhânyêuthích đến vậy.

"A Hành, sắc trời cũngkhôngcòn sớm, mau đưa nha đầu Nịnh Bảo về phủ." Tạ lão phu nhân lên tiếng thúc giục.

Định Quốc Công Tạ Hoành sựng lại, nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt trong suốt sáng rỡ của tiểucônương nhàn nhạtnói.

"Ta đưa ngươi về."

" Được!"

trênmôi Khương Nịnh Bảo nở rộ nụ cười sáng lạn, khẽ nhún người thi lễ với Tạ lão phu nhân, bướcđivề hướng xe ngựađangđậu cách đókhôngxa, nàng vừa bướcđi, Xuân Hỉđangôm tráp trang sức tinh xảo vội vàng chạy tới, đỡ tiểu thư lên xe ngựa, sau đó kéo màn xe lại.

Ngăn cản tầm mắt của Tạ thế tử cùng Dương Thư Thanh đồng loạt quăng tới.

mộtthân vệ mặc hắc y dắt con ngựa của Định Quốc Công đến.

"Triệu quản gia, chuyện phạt trượng, cần phải chấp hành."

Định Quốc Công Tạ Hoành nhàn nhạt phân phó Triệu quản gia, lại hơi nghiêng người hành lễ với Tạ lão phu nhân ở đằng xa mới xoay người lên ngựa.trênngười mặc chiếc trường bào màu tím đậm màu,hắnngồitrênlưng tuấn mã, kéo dây cương,trêncổ tay lơ đãng lộ ramộtchuỗi phật châu bằng gỗ tử đàn, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên ngườihắnlàmhắncàng trở nên cao toanhtuấn hơn.

Khương Nịnh Bảo vén rèm xe lên, thò đầu ra nhìn Định Quốc Cônganhtuấn bất phàm từ xa xa, nụ cười toả nắng vẫy tay vớihắn, sau đó phân phó xa phumộttiếng, xe ngựa chậm rãiđitrước.

Định Quốc Công Tạ Hoành giục ngựađitheo, phía sau cònmộttiểu đội thân vệ hắc y tự mình hộ tống.

"Thế tử gia, Dương tiểu thư, mời vào phủ."

Triệu quản gia thấy xe ngựa của Khương Tứ tiểu thư cùng Quốc Công giađixa, thu hồi tầm mắt nhìn về phía Tạ thế tử, cung kính mở miệng.

Tạ Cảnh Dực thản nhiên gật đầu, dáng người cao ngất thon dài, thanhâmvẫn thanh nhã lãnh đạm như trước nhưng lại trầm thấp tới cực điểm.

"Triệu quản gia, sao Khương Tứ tiểu thư lại ở chỗ này?"

Bên cạnh, Dương Thư Thanh rũ mắt xuống, vẻ lạnh lùng trong mắt lập tứchiệnlên.

Triệu quản gia dò xét nhìn Tạ lão phu nhân ngồi ngay ngắn ở trong kiệu phía trước, cười híp mắt trả lời.

"Là lão phu nhân mời."

"Thế tử gia,nóicho ngàimộttin cực vui này, Khương Tứ tiểu thư và Quốc Công gia dướisựchứng kiến của lão phu nhânđãđịnh ra việc hôn nhân, chỉ đợi ngày chính thức hạ sính lễ, thỉnh thế tử gia về sau xin hãy giữmộtkhoảng cách với Khương Tứ tiểu thư, Khương Tứ tiểu thưsẽlà trưởng bối của ngài, là Quốc Công phu nhân tương lai."

Triệu quản gia vừanóixong, giống như tiếng sấm nổ giữa trời trong vắt, nổ ầm ầm bên tai Dương Thư Thanh.

Quốc Công phu nhân tương lai?

Sống lạimộtkiếp, thân phận của Khương Nịnh Bảo thân phận lại vẫn là Quốc Công phu nhân.

Chẳng lẽ số mệnh của Khương Nịnh Bảo nhất định phải là Quốc Công phu nhân sao?

Dương Thư Thanh siết chặt nắm đấm trong ống tay áo, đôi mắt tràn đầyâmhiểm, làm sao có thể, Khương Nịnh Bảo làm sao có thể gả cho Định Quốc Công... Quốc Công phu nhân tương lai nên là nàng ta mới đúng.

Vừa nghĩ tới Khương Nịnh Bảo ngồitrênđầu mình, dùng thân phận mẹ chồng khó dễ mình, trả thù mình... Mà mình lại còn phải tất cung tất kính ở trước mặt nàng…

Ngoài mặtthìDương Thư Thanhkhônghề biểuhiệnđiều gì, nhưng trong lòng lạikhôngrét mà run.

Nàng takhôngthể ngồi chờ chết.

Dương Thư Thanh bình ổn những suy nghĩ lung tung kia, mỉm cười, đáy mắt lạikhônghề có ý cười.

"Khương Tứ tiểu thư có thể được gả cho Định Quốc Công như ý nguyện,thậtsựlàmộtchuyện đáng giá vui mừng."

"Dương tiểu thưnóirất đúng, Quốc Công gia rốt cục có thể lấy vợ sinh con, lão phu nhân cao hứngkhôngthôi, còn cố ý tăng thêm tiền tiêu vặt hàng tháng cho người trong phủ nữa." Triệu quản gia cười híp mắt tiếp lời.

Ôngthậtthậtsựmừng rỡ.

Chỉ cần Khương Tứ tiểu thư sinh ra con nối dòng cho Quốc Công gia, về sau phủ Định Quốc Công chắc chắnsẽdo con trai trưởng của Quốc Công gia kế thừa,sẽkhôngrơi vào trong tay người ngoài.

Chi thứ hai của Tạ gia mấy năm gần đây quá mức ngang ngược càn quấy.

Lấy vợ sinh con...

Dương Thư Thanh giật mình kinh hãi, đáy mắthiệnlênmộttia tàn nhẫn, nếu Khương Nịnh Bảothậtsựsinh ra con nối dòng cho Quốc Công gia, vậy... Vậy còn thế tử phải làm sao?

Điều đáng mừng duy nhất chính làkhôngcó ai biết được Định Quốc Công chỉ còn sống được hai năm nữa, chỉ cần trong hai năm này, Khương Nịnh Bảokhôngthể mang thai con nối dòng của Định Quốc Công...không, có lẽ còn có biện pháp tàn nhẫn hơn.

Ngăn cản Khương Nịnh Bảo gả vào Định Quốc Công phủ.

Dương Thư Thanh sau khi có đối sách, cả ngườinhẹnhõm,trêngương mặt thanh nhã tú lệ lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Triệu quản gia nhìn nàng tamộtcáithậtsâu.

Tạ Cảnh Dực cứng đờ cả người, đôi môi mỏng mím lại thànhmộtđường.

Nay, nàngthậtsựsắp gả cho dưỡng phụ, làm... Trưởng bối củahắn,khôngduyênkhôngcớ lại thấyđimộtbối phận, chẳng biết tại sao trong lòng Tạ Cảnh Dực dâng lên chút phức tạp khónói.

"Tađãbiết."

Tạ thế tử nhàn nhạtnóixong, quay đầu nhìn về hướng vị hôn thê Dương Thư Thanh củahắn, Dương Thư Thanh nở nụ cười rực rỡ vớihắn, cùnghắnsong song bước vào Định Quốc Công phủ.

Triệu quản gia cười híp mắtđitheo.

Đại môn sơn đỏ của Định Quỗ Xông, ầmmộttiếng đóng chặt lại. Dương Thư Thanh quay đầu liếc mắt nhìn đại mônđangđóng chặt sau đó liếc nhìn về hướng Tạ lão phu nhânđangngồitrênkiệu, hítmộthơithậtsâu, thừa dịp Quốc Công giakhôngở trong phủ, nàng ta quyết định cầu tình.

Hôm nay là ngày mà nàng ta và Tạ thế tử đính hôn, tuyệt đốikhôngthể đổ máu.

Dù hoãn lạimộtngày cũng được.

Quay về phủ lần này là do chính Định Quốc Công Tạ Hoành, Khương Nịnh Bảo muốn chơi đùamộtchút,khôngđiđường tắt, cố ý bảo xa phuđicon đường xa nhất.

"Tiểu thư, chúng tađimộtvòng lớn như vậy có ổnkhông? Có phải huyênh hoabg quá haykhông?”

trênxe ngựa, Xuân Hỉkhôngyên bất an mở miệng, chỉ cần nghĩ tới tiểu thư vì kéo dài thời gian quay về phủ, nên cố ý chọnđixuyên qua con đường phồn hoa nhất kinh thành nàythìnàng cảm thấy rùng mình.

Định Quốc Công nhất địnhsẽnhìn ra.

Khương Nịnh Bảo khẽ bật cười, đưa tay lén vén vén tóc, "Xuân Hỉ, em lo lắng cái gì?"

Xuân Hỉ gần như sắp khóc.

"Tiểu thư, nô tỳ có thểkhônglo lắng sao, chẳng may Quốc Công gia tức giận..."

Khương Nịnh Bảo phì cười.

"Xuân Hỉ, em cứ thả lỏngđiđừng nghĩ nhiều, Quốc Công giasẽkhôngtức giận, dám chắc ngài ấyđãsớm nhìn ra ý định muốn tuyên thệ chủ quyền của ta rồi,nóikhôngchừng cònđangthầm vui trộm trong lòng đấy chứ."

Tuyên thệ chủ quyền...

Cách xe ngựa tương đối gần, Định Quốc Công Tạ Hoành vừa vặn nghe trọn những lờinóimà hai chủ tớthìthầm trong xe ngựa, ánh mắt chợt thoáng lên tia dao động khó thể nhìn thấy.

Vui trộm…

Các thân vệ hắc y bảo vệ xe ngựa giật giật khoé miệng, Khương Tứ tiểu thư có chắc làđangnóichủ nhân lạnh như băng của bọn họkhông?

Lúc này,đanglà thời điểm náo nhiệt nhất của quán trà hay tửu điếm, đại đa số đềuđangđàm luận chuyện thế tử của Định Quốc Công đến phủ An Viễn Hầu để cầu hôn, lạikhôngngừng đồng tình cho Khương Tứ tiểu thư.

Lúc này, có người nhìn thấy Định Quốc Công Tạ Hoành cả người tản ra khí thế sắc bén uy nghiêm, làm người ta nhượng bộ lui binhđangdẫn theomộtđoàn thân vệ mặc hắc y hộ tốngmộtchiếc xe ngựa bình thườngkhôngcó gì đặc biệt, kích động kinh hômộttiếng, tiếng đàm luận ồn ào trở nên vắng ngắt, ai cũng đềuđangtò mò người trong xe ngựa là ai.

Khương Nịnh Bảo thừa dịp ở ngã tư đường nơi mà đám ngườiđangvây xem nhiều nhấtthìcố ý vénnhẹmàn xe lên, lộ ra nửa gương mặt xinh đẹp dịu dàng tinh xảo, làm người ta chú ý nhất là cánh tay vén mành kia hơn.

Cổ tay trắng noãn mịn màng, đeomộtchiếc vòng tay hồng ngọc, dưới ánh mặt trời chiếu xuống, mơ hồ có tia sáng đỏ lấp lánh.

"Làmộtvị quý nữ."

Người nhanh mắt lập tức nhìn thấy ngay hình ảnh đó lập tức kinh hô thành tiếng, Định Quốc Công tự mình hộ tốngmộtvị quý nữ, rốt cuộc vị quý nữ này có thân phận như thế nào, tất cả những người có mặt trong tửu lâu, trà lâutrênđường hôm nay đều bùng nổ.

Ai chẳng biết Định Quốc Công là hung khí hình người (*), là độc quy tế (**) mà nữ nhân tránh cònkhôngkịp.

(Ýnóibản thân Tạ Hànhđãlà vũ khí giết người có bộ dáng con người)

(Độc quy tế: người đàn ông đầy độc,khôngphải người trong mộng của các quý nữ, trái ngược với Kim quy tế, người đàn ông đầy vàng là người chồng trong mơ của các quý nữ)

Bọn họ lại có thể nhìn thấy tình cảnh Định Quốc Công tự mình hộ tốngmộtvị quý nữ, mọi người rốt cuộckhôngcòn tâm trí để bàn tán câu chuyện về Tạ thế tử cùng Dương đại tiểu thư nữa, tất cả đều rướn cổ lên, dụi dụi mắt, muốn nhìnrõxem quý nữ trong xe ngựa rốt cuộc là vị nào.

Có người lặng lẽ bám theo sau xe ngựa để xem náo nhiệt.

Bị nhiều người vây xem tưc xa, gương mặtanhtuấn lạnh như đá của Định Quốc Công Tạ Hoànhkhônghề cómộtchút dao động, chỉ khi nghĩ về câu tuyên thệ chủ quyền của tiểucônương vừa mớinóithìmới xuấthiệnchút khác thường.

Nghênh ngang rêu rao suốt quãng đường.

Những người theo đuôi xe ngựa cũng càng lúc càng nhiều.

Thẳng đến khi thân vệ hắc y hộ tống xe ngựa dừng lại trước cửa phủ Trường Ninh Bá, làm những người ở phía sau ngây ra như phỗng, chấn kinh đến mứcthậtlâuthậtlâu sau vẫnkhôngthể mở miệngnóithành lời.

Ai có thểnóicho bọn họ biết, thân phận của vị quý nữa này lại chính là tiểu thư của Trường Ninh Bá phủ...

Bọn họkhônghẹn mà cùng nghĩ tới Khương Tứ tiểu thư.

Đây đúngthậtlàmộttin tức chấn động.

Hạ nhân giữ cửa của Trường Ninh Bá phủ khi nhìn thấy chiếc xe ngựa quen thuộcthìcả kinh trợn mắt há hốc mồm, cả đám rùng mìnhkhôngdám tin, Định Quốc Công lại đích thân mang theo thân vệ hắc y hộ tống Tứ tiểu thư về phủ...

Lúc này,trênxe ngựa có tỳ nữ xinh xắn bước xuống, đặt chiếc ghếnhỏxuống, ngay sau đó làmộtdáng người mặc váy xanh biếc xuấthiện, dướisựnâng đỡ của tỳ nữ, dẫm lên ghế bước xuống xe ngựa.

Nữ tử ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, mắc chiếc váy dài màu xanh thêu hoa lan trắng, xinh xắn đứng bên cạnh chiếc xe ngựa, xinh đẹp dịuđang, mái tóc đen bóng như ngọc, phong thái động lòng người.

"Là Khương Tứ tiểu thư!"

Người từng gặp qua dung mạo của Khương Nịnh Bảo kinh hô thành tiếng, đến lúc nàythìtất cả mọi người đều biết được quý nữ được Định Quốc Công hộ tống về phủthậtsựlà Khương Tứ tiểu thư, đám người đằng xa cũngkhôngngừng ồ lên.

"Tứ tiểu thư, ngàiđãtrở lại." Hạ nhân giữ cửa của Trường Ninh Bá phủ là người có ánh mắt, ngay khi vừa nhìn thấy Khương Nịnh Bảo xuống xe ngựa, vội vàng cung kính bước lên khom người hành lễ.

Khương Nịnh Bảo thản nhiên gật đầu, quay đầu nhìn nam nhân mặc trường bào màu tím đậm ngồitrêntuấn mã cách đókhôngxa, đáy mắt xẹt qua vẻ giảo hoạt, từ ống tay áo lấy kinh Phật ra lần nữa, giơ giơ lên, hướnghắnlộ ramộtnụ cười nghịch ngợm l, thanhâmuyển chuyển dễ nghe.

"Quốc Công gia, cám ơn kinh Phật ngàiđãtặng, ta rất thích."

"Còn nữa, bữa trưa hôm nay rất ngon.”

Hàng mày của Định Quốc Công Tạ Hoành khẽ nhúc nhích.

hắnpháthiệntiểucônương này lớn gan, còn rất giảo hoạt, trong lòng mơ hồ xuấthiệnmộtcảm giác là lạ, chờ khi mẫu thân vào cung thỉnh hôn,thìnhững tháng ngày bình thản vắng lặng củahắnsẽmộtđikhôngtrở lại.

Nhưng lạ là,hắnlại có chút chờ mong.

Các thân vệ hắc y nhao nhao liếc trộm khuôn mặtanhtuấn lạnh như băng của chủ nhân, lại nhìn sang khuôn mặt tươi cười ôn nhu rực rỡ của Khương Tứ tiểu thư thầm nghĩ, Khương Tứ tiểu thưthậtsựlà...thậtsựlà hậnkhôngthể chiêu cáo thiên hạ rằng quan hệ giữa nàng và Quốc Công gia thân thiết đến mức độ nào.

Xuân Hỉ trợn to đôi mắt, nàng pháthiệntừ khi tiểu thư bị Tạ thế tử từ hôn, giống như vừa phá vỡ lớp gông xiềng, cả người trở nên xinh đẹp, bạo dạn và sống động hẳn.

khôngbiết khi Tam thiếu gia trở về, nhìn thấy tiểu thư như thế này, có thểđãgiật mình haykhông.

thậtra trong lòng của Xuân Hỉ lại thích dáng vẻ như thế này của tiểu thư hơn.

Định Quốc Công Tạ Hoành pháthiệnánh mắt của những người chung quanh đều bám dính lên người tiểucônương, hàng mày kiếm sắc bén khẽ cau lại,mộtlực lượng áp bức khổng lồ đột nhiên phun trào.

Đám người vây xem tất cả đều bị lực lượng áp bức bức người này làm hoảng sợ đến mức vội vã thu lại tầm mắt, sắc mặt trắng bệch, chân mềm nhũn phát run, hậnkhôngthể nhanh chóng chạy trốn.

thậtđáng sợ!

"Bên ngoàikhôngan toàn,đivào nhà trước."

Định Quốc Công Tạ Hành thu lại sát khítrênngười,âmthanh trầm thấp lạnh như băng,khônghề cảm nhận đượcmộttia ấm áp, nhưng đám người chung quanh dù bị hù dọa vẫn có thể nghe rasựquan tâm trong lờinóiđó.

"Đa tạ Quốc Công gia quan tâm, cám ơn Quốc Công giađãtiễn suốt đoạn đường.

Đôi mắt đẹp rực rỡ chói lọi như ánh sao của Khương Nịnh Bảo, nàng lại giơ giơ kinh Phật trong tay lên, cười tủm tỉm nhún người thi lễ, ưu nhã xoáy người bước từng bướcnhỏđivào phủ.

Hạ nhân giữ cửa vẫn còn chưa phục hồi tinh thần lại.

Tứ tiểu thưđãsớm mang theo tỳ nữ Xuân Hỉđixa.

Định Quốc Công Tạ Hoành liếc mắt nhìn theo bóng dáng yểu điệu xinh xắn của tiểucônương, hai mắt tràn ngập sát khí nổi lênmộttia dao động, mặtkhôngbiểu tình giục ngựa dẫn đầu đội thân vệ hắc y rờiđi, xe phu cũng giơ roi ngựa giục ngựa rời theo.

Đâm người bên ngoài vẫn còn chưa chịu tanđi, tốp ba tốp năm nghị luận.

"Khí thếtrênngười Định Quốc Côngthậtđáng sợ, ta sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh ướt người luôn.”

“Còn tathìsợ đến mức mềm cả chân.”

"Ta sợ tới mức chân đều mềm nhũn."

"Rốt cuộc chuyện này là như thế nào, hôm naykhôngphải ngày định thân của Tạ thế tử và Dương đại tiểu thư sao, Định Quốc Công đưa kinh Phật cho Khương Tứ tiểu thư là ý gì?"

"Tín vật đính ước chăng?"

Mọi người lập tức im bặt, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía ngườiđangnói, người nọ rụt cổmộtcái, có chút sợ hãi lui về phía saumộtbước: "Các ngươi nhìn ta làm gì?"

"Ta cho tới bây giờ chưa từng nghe qua có người lại đưa kinh Phật làm tín vật đính ước."

"Ta cũng chưa từng nghe qua."

"Kinh Phậtkhôngphải trọng điểm, các người đừng quên Khương Tứ tiểu thư cònnóibữa trưa hôm nay rất ngon, xem ra đãi ngộ của Khương Tứ tiểu thư ở phủ Định Quốc Công rất tốt."

"Còn nữa, Khương Tứ tiểu thư hình nhưkhôngsợ Định Quốc Công, Định Quốc Công dường như cũng đối xử với Khương Tứ tiểu thư rất khác thường, cái này có phải cho chúng ta thấy khả năng Khương Tứ tiểu thư gả cho Định Quốc Công là rất lớnkhông?”

"Nghe ngươi vừanóinhư vậy, ta đột nhiên có chút mong đợi."

"Ha ha, ta cũng chờ mong, vị hôn thê trước biến thành dưỡng mẫu, tự dưng lại cao hơnmộtbối phận, ta thựcsựmuốn xem phản ứng của Tạ thế tử là như thế nào.”

"Nếu quảthậtlà như vậy, Khương Tứ tiểu thư và Dương đại tiểu thư chẳng phảisẽtrở thành mẹ chồng nàng dâu sao?"

"Ha ha!"

"Lần này có trò hay để xem rồi."

"Tathìchỉ muốn biết phản ứng của Tạ thế tử."

"..."

Hạ nhân của Trường Ninh Bá phủ cứ thê nghe đâm người bàn tán ầm ĩ bên ngoài đại môn, cảm thấy hốt hoảng, nếu Tứ tiểu thưthậtsựgả cho Định Quốc Công, trong phủ sợ làsẽlật trời.

Là hạ nhân của đại phu nhân, trong hai hạ nhân giữ cómộtngười là thân thích Dương má má tâm phúc của đại phu nhân, tin tức linh thông, đều biết đại phu nhânđãđịnhmộtmối hônsựcho vị Tứ tiểu thư này rồi nênkhôngkhỏi đưa mắt nhìn nhau.

Phiền phức lớn rồi.

Chuyện phát sinh bên ngoài cửa phủ, Khương lão phu nhân là người nhận được hạ nhân bẩm báo trước tiên,khôngnghĩ tới Tứ tiểu thư mà bàkhôngvừa ý tí nào lại thậm chí có bực tạo hoá thế này.

Khương lão phu nhân cầm lấy tách trà nhấpmộtngụm, mắt lóe lên tia sáng.

"Hồng Hạnh, cho gọi Tứ tiểu thư đến Thọ Kim đườngmộtchuyến."

Khương Nịnh Bảo tâm tình rất tốt quay về sân viện của mình,khônghề để ý đến ánh mắt của đám hạ nhân trong phủ, ai ngờtrênđường lại gặp tỳ nữ tâm phúc của Khương lão phu nhân là Hồng Hạnhđangđến tìm nàng, nàng ấy cung kính hành lễ với Khương Nịnh Bảo: "Tứ tiểu thư, lão phu nhân muốn gặp ngài."

Đôi mắt Khương Nịnh Bảo lóe lên, mỉm cười gật đầu: "Ta qua ngay."

đitheo tỳ nữ Hồng Hạnh đến Thọ Kim đường, đem Xuân Hỉ lưu ở bên ngoài, Khương Nịnh Bảomộtmình bước vào đại sảnh, liền thấy Khương lão phu nhân ngồi ngay ngắn ở cao đường, đại phu nhân Trương thị ngồi ở phía dưới, bên cạng còn có ba tỳ nữ trong veo như nước hầu hạ ởmộtbên.

Khương Nịnh Bảo bướcnhẹđến, cườinhẹnghiêng người hành lễ: "Cháugáithỉnh an tổ mẫu." Sau đó quay sang thỉnh đại phu nhân Trương thị với sắc mặtkhôngđược tốt lắm.

Lễ nghi quy củ làm cho người takhôngthể bắt bẻ chỗ nào.

Khương lão phu nhân nhìnthậtsâu vào Tứ nha đầuđangcười vui vẻ bên dưới, trước kia cháugáinày luôn mang dáng vẻ ngoan ngoãn, nhu nhược yếu ớt. Mỗi lần lão phu nhân nhìn thấy bộ dáng này của nàng, vẫn luôn cảm thấy phản cảm cùngkhôngvui.

Hôm nay Tứ nha đầu lại giống như khối ngọcđãđược tạo hình tỉ mỉ, toát ra tia sáng tao nhã rực rỡ chỉ riêng nàng mới có. Khí chất toàn thân này tuyệt đốikhôngthể luyện thành hay thay đổimộtsớmmộtchiều được, xem ra Tứ nha đầu này vẫn luônẩndấu.

"Tứ nha đầu, nghenóiĐịnh Quốc Công hộ tống ngươi quay về phủ, cóthậtkhông?" Khương lão phu nhân cầm tách trà lên nhấpmộtmiếng, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú mặt Khương Nịnh Bảo.

Khương Nịnh Bảo mỉm cười,khôngnhanhkhôngchậm trả lời: "Thưa tổ mẫu,thậtsựcó việc này."

"Tứ nha đầu, tại sao Định Quốc Công lại hộ tống ngươi về phủ?" Trong mắt Khương lão phu nhân lập tức sáng hơn, buông tách trà trong tay xuống, tiếp tục hỏi thăm.

Khương Nịnh Bảo cườinhẹtrả lời: "Tạ lão phu nhân bảo Quốc Công gia đưa cháugáivề phủ."

Khương lão phu nhân vừa nghe, ánh mắt càng thêm từ ái l, ánh mắt chuyển dời đến kinh Phật trong tay nàng l, dừngmộtchút, nghe hạ nhân bẩm báonóiĐịnh Quốc Công tặng Tứ nha đầumộtquyển kinh Phật, chẳng lẽ chính là quyển trong tay nàng?

"Kinh Phật này là Định Quốc Công tặng?"

Khương Nịnh Bảo cúi đầu nhìn thoáng qua kinh Phật trong tay, cọnhẹmộtchút, ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt ngây thơ nhìn về hướng lão phu nhân, gật đầunói: "Đúng vậy."

"Tứ nha đầu, tại sao Định Quốc Công lại tặng cho ngươi kinh Phật,khônglẽ là những lời ngươinóimấy hôm trướcđãchọc giận Định Quốc Công?" Vẫn liên tụckhôngmở miệng, đại bá nương Trương thị rốt cục đợi được cơ hội để lên tiếng, mắt bà ta nhìn chăm chú kinh Phật trong tay Khương Nịnh Bảokhôngchớp, giọng điêu mang theo khí thế bức người.

Khương Nịnh Bảo lại thầm nghĩ trong lòng, đến rồi.

Nữ nhân ở hậu viện am hiểu nhất là dùng kinh Phật làm bè.

Mặt Khương lão phu nhân hơi trầm xuống, hiển nhiên cũng nghĩ đến việc tặng kinh Phật như thế này có khi nào có hàm nghĩa khác mà bàkhôngbiết haykhông, chẳng may hiểu saithì... Xem ra vẫn nên cẩn thận hỏimộtphen nữa.

"Tứ nha đầu, chuyện kinh Phật bỏ quamộtbên trướcđi, ngươinóichuyện ở phủ Định Quốc Công cho tổ mẫu nghe trướcđi.”

Khương Nịnh Bảo đưa mắt nhìn đại bá nương, bình tĩnh kể từ chuyện mình gặp phải Định Quốc Công phủ rồi đến chuyện nàng gặp phải ở đại môn phủ Định Quốc Công.khôngnhanhkhôngchậm đem chuyện hôm nay kể rất rành mạch.

Đồng thời che giấu chuyện dược tửu.

Trong đại sảnh hoàn toàn lặng ngắt như tờ.

Trong mắt Khương lão phu nhân tràn đầy kinh hỉ, hiển nhiênkhôngthể ngờ Tứ nha đầu này lại có thể đến gần Định Quốc Công màkhôngbị ảnh hưởng, đây chính là cơ hội cho Trường Ninh Bá phủ vùng lên.

"Tứ nha đầu, ngươithậtsựcó thể tới gần Định Quốc Công?" Khương lão phu nhânkhôngkiềm được, xác nhận lại thêmmộtlần.

Khương Nịnh Bảo hào phóng gật đầu thừa nhận: “Vâng ạ.”

Việc nàykhôngthể che giấu, bởi ngày mai Tạ lão phu nhânsẽđến Thanh Thủy tự để lựa chọn ngày lành, sau đósẽvào cung thỉnh chỉ tứ hôn,nóikhôngchừng chỉ là chuyện trong vài ngày tới.

Sắc mặt Trương thịâmtrầm, trong lòng nghiến răng nghiến lợi thầm hận,khôngngờ cũng có ngày bà ta nhìn nhầm. Vốn tưởng rằng đây làmộtcon cừunhỏ, muốn nắn muốn bóp sao cũng tùy ý, ai ngờ lại làmộtkhối xương khó gặm.

Nay lại cón leo lên Định Quốc Công.

Đáng giận!

Vừa nghĩ tới đống của hồi môn dày cộm trong tay Tứ nha đầu sắp sửa bay mất, trong lòng Trương thị nôn nóngkhôngthôi, thầm cắn răng, xem rakhôngthể đợi được nữa. Bà ta cũngkhôngtin,mộttàn hoa bại liễu còn có thể gả đến phủ Định Quốc Công.

"thìra đây là kinh Phật mà Định Quốc Công tự tay sao chép, Tứ nha đầu, có thể cho Đại bá mẫu mượn xem thử haykhông?” Trương thị hítmộthơithậtsâu, sau tỉnh táo lại, cố nở nụ cười, thuận miệng hỏi.

Lời này vừa thốt ra, Khương lão phu nhân cũng hứng thú.

Khương Nịnh Bảo nhíu mày, kinh Phật mà Định Quốc Công viết có dính sát khí, nhưngkhôngnhiều lắm, kỳ quái là, người chung quanh tựa hồkhônghề cảm nhận được sát khí tồn tại.

"Đại bá nương, kinh Phật mà Quốc Công gia viếtkhôngphải người bình thường có thể xem được." Khương Nịnh Bảo giả bộ quan tâm lắc đầu, nàng cũngkhônggấp đưa kinh Phật mà Định Quốc Công viết ra nhanh như thế, đến lúc đó đại bá nương xảy ra chuyện, nàng nhất địnhsẽlà người đầu tiên bị đổ lỗi.

Nhất là ở đây còn cókhôngít tỳ nữ ma ma khác.

Lời đồn đáng sợ.

Cho dù nàngkhôngsợ lời đồn đãi, nhưng Khương Nịnh Bảo lại tình nguyện dùng cách thức vòng vo, chiếm lý trước rồinóisau.

Đại phu nhân Trương thị nhịnkhôngđược giận tái mặt: "Tứ nha đầu, ngươinóinhư thế là có ý gì?"

Ngồitrêncao đường, Khương lão phu nhân cũng khẽ cau mày, trong mắt cũnghiệnlên vẻkhôngvui,khôngphải cháugáinàyđangnghĩ là có Định Quốc Công làm chỗ dựa, nên gan lớn đến mức đó rồi?

"Đại bá nương, kinh Phật nàykhôngphải kinh Phật bình thường, dính sát khí của Định Quốc Công,khôngthích hợp người xem." Mặt Khương Nịnh Bảo lộ vẻ khó xử, uyển chuyển giải thích, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt tràn đầy tức giận của đại bá nươngthìtrong lòngkhôngnhịn cười được.

"Nếu ngàithậtsựmuốn xem, cháugáisẽđưa ngay.”

Đại phu nhân Trương thị cười lạnhmộttiếng, Tứ nha đầu càngnóinhư thếthìbà ta lại càngkhôngtin, cnagf muốn xem kinh Phật hơn, ban nãy vốn chỉ là thuận miệngnói, nhưng bây giờ Trương thị lại cảm thấy Tứ nha đầuđangcố tình làm khó dễ bà.

Vì thế, kinh Phật này bà nhất định phải nhìn!

"Mẫu thân, người xem Tứ nha đầu càng ngày càng biếtnóidối, cái gì dính sát khí của Định Quốc Công, quả thực vớ vẩn."

Khương lão phu nhân thản nhiên gật đầu, hiển nhiên cũngđangcho rằng Khương Nịnh Bảonóidối.

"Tứ nha đầu, đại bá nương của ngươi muốn xemthìcứ để nàng ấy xem,khôngphải chỉ làmộtquyển kinh Phật sao, cũngkhôngphải vật quý hiếm gì.”

" Dạ, tổ mẫu."

Khương Nịnh Bảo mím môi, thở dàimộttiếng, vẻ mặt cực kìlo lắng đem kinh Phật trong tay dâng lên, nhìn thấy đại bá nương nôn nóng giật ngay khi chưa kịp tới tay, Khương Nịnh Bảo sợ mìnhsẽnhịnkhôngđược bật cười thành tiếng. Đại bá nươngthậtđúng là gấp gáp tìm đường chết.

Khương Nịnh Bảo có thể làm gì, đương nhiên là hoàn thành ước nguyện cho bà ta rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc