Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Cha Của Nam Chính Chương 17: Một đôi bích nhân

Cài Đặt

Chương 17: Một đôi bích nhân

Trước cổng lớn phủ Định Quốc Côngmộtmảnh an tĩnh.

Thân vệ áo đen vảnh tai lên để lén nghe,hắnsôi nổi bội phục Khương Tứ tiểu thư thoạt nhìn mỹ lệ nhu nhược này, có người nghĩ đến lời đồn đãi huyên náo gần đây nhất, ánh mắt mangmộtchút kích động.

Có lẽ mùa xuân của Quốc Công giađãtới.

Phía sau Xuân Hỉ ôm vò rượunhỏtinh xảo run bần bật, hai chân phát run, Định Quốc Côngthậtđáng sợ, nàng đứng xa như vậy, đều cảm thấy khó chịu cực kỳ, tiểu thưthậtlà càng ngày càng bưu hãn, cũng dám dựa gần Định Quốc Công như vậy, nàng rất muốn khóc.

“Quốc Công gia, Khương Tứ tiểu thư, thỉnh nhập phủ, đừng làm cho lão phu nhân đợi lâu.” Triệu quản gia cũngkhôngnghĩ lúc này phải lên tiếng, nhưng sợ lão phu nhân chờ đến nóng vội, chỉ có thể mở lời nhắc nhở.

“Uhm!”

Định Quốc Công Tạ Hành hơi hơi gật đầu, ánh mắt dừng lạitrênkhuôn mặt trắng nõn hồng nhuận của Khương Nịnh Bảo, ý bảo nàngđitrước, ai ngờ Khương Nịnh Bảo lại tươi cười như hoa ôn thanh mời: “Quốc Công gia, cùng nhauđithôi, ta muốn nghe ngài kể về chiến trườngmộtchút.”

Lúc này, cần phải nhanh tay nhanh chân mà bồi dưỡngmộtchút cảm tình, Định Quốc Công cũngkhôngphải là người muốn gặp được là gặp, có cơ hội tốt đến như vậy nàng nên nắm bắt lấy.

Chuyện này làm cho việc từ trước đến naykhôngngười nào dám tới gầnhắn, trong lòng Tạ Hành lại lần nữa dâng lên cảm giác khác thường.

“Được!” Ma xui quỷ khiếnhắngật đầu.

Triệu quản giatrênmặthiệnlên nét tươi cười vui mừng, Khương Tứ tiểu thư quả nhiên lợi hại, từ trước đến nay Quốc Công giakhôngcó cùng nữ tử nhiều lời, nhưng đối với Khương Tứ tiểu thư dường như có ấn tượngkhôngtồi.

Khương Nịnh Bảo nghe được Định Quốc Công đáp ứng rồi, hai mắt sáng ngời,trênkhuôn mặt tinh xảo trắng nõnhiệnlên nét vui mừng.

Nàng quay đầu lại bước nhanh đến trước mặt Xuân Hỉ,trênnét mặt muốnnóivới Xuân Hỉ chuyện gì đó nhưng lại thôi, bèn đem vò rượunhỏôm lại trong lòng ngực, xoay người trở lại bên cạnh Định Quốc Côngđangcó sát khí bao quanh, nhìnmộtgóc sườn mặtanhtuấn của Định Quốc Công, thanhâmmang theo hơi thở vui sướng mànói

“Quốc Công gia,đithôi.”

Định Quốc Công Tạ Hành cúi đầu xem xét liếc mắt nhìn tiểucônương bên người mềm mại, đanhyêunhu nhược,trênngười tiểucônương cómộtmùi hương nhàn nhạt, mùi hương rất dễ chịu, đầu mày Định Quốc Công giật giật,nhẹnhàngnói: “Uhm!”

Khương Nịnh Bảotrênmặt tươi cười càng sáng lạn, cố ý cùng Định Quốc Công sóng vaiđivàomộtchỗ.

trênngười Định Quốc Công mang cảm giác áp bứac cùng sát khí rất mạnh, nam tử bình thường cũngkhôngdám đến gần, ấy vậy mà Khuowng Nịnh Bảo nhìn mềm mềm, yếu yếu lại thích ứng tốt đẹp, quanh quẩn chóp mũi là hơi thở nam tính mãnh liệt của Định Quốc Công, lắng nghe Định Quốc Công dùng thanhâmkhô cằn lạnh lẽo trầm thấpnóivề chiến trường, khoé miệng nhịnkhôngđược mà cong lên.

đichưa được mấy bước, Khương Nịnh Bảo đột nhiên pháthiệnĐịnh Quốc Công giống như cố tình cùng nàng kéo ra khoảng cách, khóe miệng cong cong, nổi lênmộtmạt giảo hoạt tươi cười, ôm vò rượunhỏgiả vờ dường nhưkhôngcó việc gì tiếp tục tới gầnhắn, cùnghắnsóng vaiđitrước.

Định Quốc Công bước chân ngừngmộtchút, lại tiếp tụckhôngdấu vết kéo ra khoảng cách.

Lậpđilập lại nhiều lần, cuối cùng Định Quốc Công Tạ Hành chỉ có thể tùy ý tiểucônương như vậy mà quật cường muốn tới gần chính mình, trong lòng lại thầm nghĩ, tiểucônương này quảthậtlà cái gan lớn.

Khương Nịnh Bảo ở trong lòng cười trộm.

Cao lớnanhđĩnh Định Quốc Công cùng Khương Nịnh Bảo hoàn toànnhỏxinh, nhưng tổng thể bầukhôngkhí ở hai người lại hết sức hài hòa.

mộtngười mang sát khí, làm người sinh ra sợ hãi,mộtngười hơi thở lại cực kỳ sạchsẽ, cho người ta có cảm giác quang minh cùng hắc ám đan chéo lẫn nhau, lạikhôngchịu ảnh hưởng của nhau.

thậtlà quái lạ thay.

mộtđám thân vệ áo đen ở phía sau trợn tròn đôi mắt, giống nhưkhôngthể tin được chuyệnđangdiễn ra.

Hai con mắt Triệu quản gia lại sáng lên, giống nhưđangnhìn thấy cảnh tượng thành thân của Quốc Coing gia cùng Khương Tứ tiểu thư, nhịnkhôngđược mà cao hứng nở nụ cười.

Triệu quản gia lại hai mắt sáng lên, phảng phất thấy được Quốc Công gia cùng Khương Tứ tiểu thư thành thân cảnh tượng, nhịnkhôngđược cao hứng nở nụ cười.

Cười cười lại lần đến cảm giác chua xót.

hắnchờ đợi ngày này đợi rất lâu rồi, rốt cuộc may mắn cũngđãtới,

Xuân Hỉ nơm nớp lo sợđitheo phía sau, trong lòngâmthầm bội phục tiểu thư thế nhưng mặtkhôngđổi sắc đứng ở bên người Định Quốc Công, nàng nhịnkhôngđược nhớ tới lời tiểu thưđãtừngnói:

“Có lẽ ta cùng Định Quốc Công là duyên trời tác hợp.”

Xuân Hỉ nhớ lại,nóikhôngchừng tiểu thưthậtsựcó thể gả cho Định Quốc Công, đương Quốc Công phu nhân, làm Tạ thế tử hối hậnkhôngkịp, như vậy tưởng tượng, Xuân Hỉ cao hứng lên.

Cũngkhônghề cảm thấy Định Quốc Công đáng sợ.

Nhưng cũng như cũkhôngdám quá mức tới gần, tiểu thư quả nhiên hung tàn, liền người đáng sợ như Định Quốc Công cũngkhônge ngại.

Phủ Định Quốc Công chiếm diện tích rất lớn,điqua hành lang núi giả,mộtđường hương hoa bay đến, mùi hoa thơm nức mũi, hạ nhân trong phủ phần lớn là quân tốt cùngmộtít tỳ nữ ma ma, nhìn thấy Định Quốc Công hồi phủ, sôi nổi cung kính hành lễ, sau đó nghẹn họng nhìn trân trối xem Quốc Công gia diện than mặt cùng nữ tử có khí chất đặt biệt nhìn mềm mại nhu nhược đángyêuđangđibên cạnhnóichuyện với nhau.

khôngbiết nữ tử kia tên gì, quý nữ nhà ai, thế nhưngkhôngsợ Quốc Công gia.

Có lẽ Định Quốc Công phủ thực mausẽnghênh đónmộtnữ chủ nhân.

Tưởng tượng ra như vậy,đãkhiến cho đám hạ nhân nhìn về phía Khương Nịnh Bảo ánh mắtẩnẩnmang theosựcung kính.

Định Quốc Công Tạ Hành nhạy bénđãnhận ra hạ nhân trong phủ biến hóa, bước chân hơi hơi ngừng lại, mặt lạikhôngthay đổi cùng tiểucônương sóng vaiđitrước.

Tại Vinh Hỉ đường của phủ Định Quốc Công.

Trong đại đường đàn hương bay lượn lờ, trừ bỏ Hoàng ma ma, tất cả tỳ nữ ma ma khác đều bị lão phu nhân vẫy lui.

Tạ lão phu nhân tóc trắng bạc phơ ngồi ngay ngắn ởtrênghế được làm bằng gỗ tử đàn có kiểu điêu khắc loan văntrêntay vịn, nàng mặcmộtthân màu xanh đá, váy thêu hoa văn như ý, tóc được chải cẩn thận tỉ mỉ, hai mắt sáng ngời sắc bén, nhìn thấy cả người tràn đầy tinh thần.

“Còn chưa tới sao?” Tạ lão phu nhân thỉnh thoảng rướn cổ đưa ánh trông ra cửa chính mà nôn nóng mở miệng.

Hoàng ma ma lắc đầu, pha cho lão phu nhânmộtbình trà, cườinói: “Lão phu nhân, Quốc Công gia cùng Khương Tứ tiểu thư ở trước cửa chạm mặt nhau,đangcùng nhau kết bạn lại đây.”

“Theo Tạ Thấtnói, Quốc Công gia còn cùng Khương Tứ tiểu thư kể chuyệntrênchiến trường.

Tạ lão phu nhân nghe vậy liền kích động,khôngnhịn xuống được mà đem bí mật hơn hai mươi năm mở ra: “Xem ra Khương gia tiểucônươngthậtlà mệnh định chi nhân của con ta.”

Thánh tăngnóiqua, chỉ có người có mệnh định chi nhân mớikhôngchịu ảnh hưởng sát khítrênngười A Hành.

Đôi mắt Hoàng ma ma mở to, cả người đều ngốc.

“Mệnh định chi nhân?”

“A Hành sau khi sinh, chùa Thanh Thủy thánh tăngâmthầm đưa tớimộtgiấy ngắt lời,nóirõA Hành sát khí quá nặng, sốngkhôngquá ba mươi, nhưng cómộtđường sinh cơ, chỉ cần gặp được mệnh định chi nhân, tất phú quý song toàn, con cháu mãn đường.”

“Đáng tiếc vị kia thánh tăng ở mười năm trướcđira ngoài du lịch, đến nay chưa về, ta cũngkhôngthể xác định Khương gia tiểucônương có phải là con ta mệnh định chi nhân, trước đó vài ngàyđichùa Thanh Thủy thỉnh cao tăng xem bát tự Khương gia tiểu thư, cao tăngnói, Khương gia tiểu thư bát tự phi thường đặc thù, cùng con ta cực kỳ tương hợp.”

Tạ lão phu nhân vui quá mà rơi nước mắt, bí mật này chôn dấu ở đáy lòng bà lâu lắm, lâu lắm, mắt thấy con trai chỉ còn hai năm để sống, Tạ lão phu nhân liền càng tuyệt vọng.

hiệngiờ cuối cùng bỉ cực thái lai, xé mây nhìn thấy mặt trời.

Hoàng ma ma bừng tỉnh đại ngộ.

Tráchkhôngđược lão phu nhân như vậy coi trọng Khương Tứ tiểu thư, trước kiakhôngphảikhôngcó đặc thù mệnh cách nữ tử muốn gả cho Quốc Công gia, nhưng các nàng chỉ cần tới gần chút nữa Quốc Công gia liền sắc mặt trắng bệch, thiếu chút nữakhôngté xỉu, có quý nữ kiên trì được ngày ngày cuối cùng đau ốm nằmtrêngiường, thiếu chút nữa bỏ mạng.

Lão phu nhân sắc mặt càng ngày càng nặng nề, thậm chíẩnẩntuyệt vọng.

Sau lại đột nhiên muốn từ tông tộc tìmmộtdưỡng tôn tử có tuổi để kế thừa đến Quốc Công gia danh nghĩa, lúc ấy Hoàng ma ma hoàn toàn khó hiểu,hiệngiờ rốt cuộcđãbiết nguyên nhân vì sao lão phu nhân làm như vậy.

Lão phu nhânkhôngnghĩ Quốc Công gia liều mạng đạt đến tước vị Quốc Côngthìkhôngcó người thừa kế lại bị hoàng giamộtlần nữa thu hồiđi.

Đồng thời người thừa kế phủ Quốc Công tuổikhôngthể quánhỏ, cho nên mới lựa chọn thông tuệ tuyệt luân diện mạo cực hảo đích trưởng tử chi thứ hai của Tạ gia.

Vẫn luônkhôngthỉnh phong thế tử, khẳng định là lão phu nhân còn ômmộttia hy vọng, thánh tăngnóicómộtđường sinh cơ, lão phu nhân chờ liềnmộttia sinh cơ kia.

hiệngiờ rốt cuộc chờ được rồi.

Hoàng ma ma vì lão phu nhân mà cao hứng.

“Chúc mừng lão phu nhân, Quốc Công gia về sau tất sống lâu trăm tuổi, con cháu đầy nhà.”

“Đúng vậy, duy nhất tiếc nuối chính là, sức khoẻ của takhôngđược tốt, đềukhôngbiết có cơ hội xem tôn tử ruột thịt lớn lên.” Tạ lão phu nhân cao hứng rất nhiều, nhịnkhôngđược có chút lòng thamnóikhônghết lời.

Trong Đại đườngmộtmảnh an tĩnh.

Hoàng ma ma cũngkhôngbiết an ủi lão phu nhân như thế nào, chỉ có thể yên lặng mà đổi chủ đề, kể cho Tạ lão phu nhânmộtchút chuyện vui vẻ khác, thời gian tầmmộtchén trànhỏ, Tạ lão phu nhân cũngđãổn định tâm tình của mìnhkhôngcòn tiếc nuối nữa.

Lúc này,mộtma ma đứng ở trước cửa đại đường bẩm báo.

“Lão phu nhân, Quốc Công gia cùng Khương Tứ tiểu thư tới rồi.”

Ma ma mới vừanóixong, Tạ lão phu nhân cả người ngồi ngay ngắn thẳng thóm lại, khẩn trương sửa sang lạimộtchút vạt áo, mắt trông mong nhìn chằm chằm ra cửa đại đường, trong mắt có lo lắng, có chua xót, có nhớ mong, còn có nhiều hơn nữa là sắp nhìn thấy con trai vui sướng.

Nghe Tạ Thấtnói, A Hànhtrênngười sát khí càng lúc càng nặng.

Trong lúc Tạ lão phu nhân miên man suy nghĩ, Khương Nịnh Bảo ôm vò rượunhỏtinh xảo cùng Định Quốc Công Tạ Hành bước vào Vinh Hỉ đường, Xuân Hỉ cùng Triệu quản gia đều lưu tại bên ngoài, vẫn chưađivào.

Nam nhân cao lớnanhtuấn, nữ nhân nũng nịu nhu mì mỹ lệ.

Nhìn qua giống nhưmộtđôi bích nhân.

Tạ lão phu nhân nhìn đến hình ảnh hai người cùng bước vào kia, hai mắt bỗng dưng sáng ngời, đặc biệt là nhìn đến người ăn mặc toàn thân váy áo màu xanh biếc cùng nàng con trai nàng đứng ởmộtchỗ, lộ ra nụ cười tươi rói đầy cao hứng.

Sau khi Định Quốc Công Tạ Hành tiến vào giữa đại đường, liền ngừng bước, vẫn chưa tiến thêm bước nào nữa, đứng từ rất xa nhìn Tạ lão phu nhân tóc mai bạch phơ, trong lòngmộttrận khó chịu,hắnkhôngtự giác vuốt ve vòng tay Phật châutrêncổ taymộtchút, tận lực thu lại sát khí của chính mình.

Đặc biệt là trong hai mắt chất chứa sát khí dày đặt.

Tạ Hànhkhôngdám tới gần mẫu thân, sợtrênngười mang theo sát khí làm cho mẫu thân khó chịu.

Tạ lão phu nhân tuổiđãcao, năm đó sau khi sinh Tạ Hànhthìbị thương nặng, ốm đau vẫn luôn quấn thân, thoạt nhìn so với quý phu nhân cùng tuổithìgiàđirất nhiều.

Định Quốc Công Tạ Hành môi mỏng giật giật, nhìn Tạ lão phu nhânthậtsâu sau đó liếc mắtmộtcái liền rũ xuống mí mắt, gian nan phun ra hai chữ: “Mẫu thân!”

Tạ lão phu nhân nhìn con trai đứng cách mình khá xa, cúi đầukhôngdám nhìn bà, bà biết con trai là sợ bị thương tới bà, trong lòng chua xót, hai mắt tham lam nhìn con trai, trong mắt mang theomộttầng hơi nước chớp động.

Có người mẹ nào mà sợ hãi con trai mình đâu.

“A Hành, con…… con gần đây có khoẻkhông?”

Tạ Hành kéo kéo khóe miệng, muốn cười, lại pháthiệnchính mình cườikhôngnổi, khô khốc trở vềmộtcâu: “Con trai rất khoẻ, mẫu thân đừng lo lắng.”

“Chỉ cần chỉ cần con khoẻ, người làm mẫu thân như ta rất vui vẻ.” Tạ lão phu nhân nhìn con trai có hành động này, trong lòng có chút khó chịu, nhưng vẫn cố nở nụ cười tươi để con trai khỏi lo lắng.

Mọi việc của A Hành tình huống, thỉnh thoảng Tạ Thất có trở lại truyền tin tức, nên Tạ lão phu nhân biết rấtrõ, cũng hiểu được vì sao con traikhôngdám hồi phủ.

Đến nhà của chính mình cũngkhôngdám hồi.

Tạ lão phu nhân hai mắt rơi lệ, càng nghĩ càng thương tâm, cuối cùng nhịnkhôngđược khóc lên, Hoàng ma ma vội vàng ởmộtbênnhỏgiọng an ủi.

Định Quốc Công Tạ Hành nhìn mẫu thân rơi nước mắt, muốn quađitrấn an mẫu thân, nhưng nghĩ đến tình huống đặc thù của chính mình, tay nắm chặt nắm, môi mỏng khéo ramộtđường, mà đứnh imkhôngcó tiến lên.

Khương Nịnh Bảo lẳng lặng nhìnmộtmàn này, trong lòng nổi lên niềm chua xót.

thìra Định Quốc Công cũng cómộtmặt yếu ớt như vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc