Đường Đình Thải khẽ cười, thản nhiên nói:
“Tôi chỉ đang nghĩ... Ngài Vạn đây có phải quan tâm chuyện nhà họ Đường quá rồi không? Thời gian của tổng tài chẳng phải đáng giá từng giây sao? Lúc này lẽ ra chúng ta nên cùng nhau bàn về kế hoạch 'đá bay' Hách Tâm Lan khỏi Thiên Nghi Huynh Đệ mới phải chứ?"
Bị câu nói đó đánh trúng điểm yếu, Vạn Hồng Thành lập tức nghẹn lời.
Thôi xong... bị cậu nhóc này chọc trúng tim đen rồi!
Tuy là tổng tài, nhưng anh cũng thích hóng hớt như ai! Ai quy định tổng tài thì phải lạnh lùng, thần bí? Anh đây sống rất "bình dân", có được không!
Vạn Hồng Thành ho nhẹ một tiếng, khôi phục lại dáng vẻ đĩnh đạc:
“Ồ? Tôi vì sao phải nhằm vào Hách Tâm Lan?"
Anh mỉm cười đầy ẩn ý. “Công ty tôi và Thiên Nghi Huynh Đệ trước nay vẫn hợp tác chặt chẽ, quan hệ hữu hảo lắm mà?”
"Quan hệ hữu hảo?" Đường Đình Thải hơi nghiêng đầu, cười nhạt: “Vậy mà tôi lại tưởng ngài vẫn luôn muốn nuốt trọn thị phần phía Nam, tiếc là Thiên Nghi huynh đệ vẫn luôn chắn trước mắt.”
Câu nói vừa dứt, bầu không khí trong phòng như ngưng lại trong một nhịp thở.
Khóe miệng Vạn Hồng Thành giật giật. Thằng nhóc này quả nhiên không phải hạng đơn giản. Câu nào cũng đâm trúng tim đen người ta, đã vậy còn ra vẻ ngây thơ vô tội, đúng là đáng sợ.
"Cậu nói đúng." Vạn Hồng Thành rốt cuộc không vòng vo nữa, nhếch môi cười, nụ cười không còn che giấu gì: “Tôi đúng là muốn ép Hách Tâm Lan rút khỏi ván cờ. Nhưng đây là chuyện của tôi. Còn cậu, một người mới toanh trong giới, định lấy gì để khiến tôi bắt tay hợp tác?”
Đường Đình Thải chẳng hề nao núng, ánh mắt vẫn vững như núi:
“Bằng việc tôi là con trai ruột của Đường Hưng Bang."
Cậu dừng một chút, rồi bình thản nói tiếp:
“Và bằng việc tôi sẽ tự mình khiến ông ta thừa nhận điều đó trước công chúng."
Lần này đến lượt Vạn Hồng Thành sửng sốt.
Thằng nhóc này điên rồi chắc?
Vạn Hồng Thành nhìn chằm chằm vào cậu trai trước mặt, như thể muốn xuyên thấu lớp vỏ bình tĩnh kia để nhìn xem rốt cuộc trong đầu cậu đang nghĩ gì.
Nhưng nhìn một lúc, anh đột nhiên bật cười, một tràng cười thoải mái và sảng khoái hiếm có.
"Được lắm! Quả nhiên là con cháu nhà họ Đường, miệng lưỡi sắc bén, tâm cơ sâu không đáy!" Vạn Hồng Thành vỗ tay một cái, ánh mắt như sáng rực lên. “Tôi đồng ý hợp tác. Nhưng nhớ kỹ, cá cược với người như tôi, chỉ có thể thắng, chứ không được thua."
Vạn Hồng Thành nhìn vẻ mặt Đường Đình Thải, cái kiểu "Anh tưởng tôi là thằng ngốc, hay anh mới là đồ ngốc" bất giác thấy khí thế của mình tụt xuống không phanh. Câu cuối vừa thốt ra khỏi miệng, anh đã bắt đầu lẩm bẩm nhỏ dần như thể đang thì thầm với bóng tối:
“...quan hệ hữu hảo...”
Thôi xong, bị nhìn thấu cả rồi. Diễn thêm cũng chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ. Vạn Hồng Thành âm thầm thè nhẹ đầu lưỡi ra, chán nản nuốt lại nửa bụng kịch bản còn dang dở.
Mất mặt thì mất mặt, thôi thì bàn chính sự vậy.
"Được rồi." Anh chỉnh lại thái độ, giọng nghiêm túc và có phần trầm ổn hơn. “Cậu nói đi, cậu có thể làm được gì? Và cậu muốn gì từ tôi?”
Đường Đình Thải không vòng vo, từng chữ cất lên đều rõ ràng, mạch lạc:
“Tôi có thể khiến Đường Hưng Bang và Hách Tâm Lan thân bại danh liệt, nổi tiếng khắp cả nước theo cái cách chẳng ai mong muốn. Khi đó, Thiên Nghi Huynh Đệ chắc chắn không thể để một người tai tiếng như vậy tiếp tục làm CEO. Đó là thời điểm tốt nhất để anh chen chân vào công ty. Dù không giành được quyền kiểm soát, thì cũng khiến họ rối ren một trận, đủ để anh có vô số cơ hội ra tay, đúng không?"
Thân xác này vốn thuộc về một kẻ ngốc trong giới giải trí, nhưng linh hồn bên trong lại là một diễn viên từng lăn lộn bao năm ở một thế giới khác, Đường Đình Thải nhìn rõ những tranh đấu trong hậu trường còn rõ hơn cả kịch bản phim.
Ngay từ khi tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, cậu đã nhìn ra rạn nứt giữa Tinh Hoa và Thiên Nghi Huynh Đệ. Thế nên, để giành lấy cơ hội sống còn cho bản thân, Đường Đình Thải đành đem thân phận mình làm đòn bẩy, cược một ván.
Không gian rơi vào im lặng. Gió điều hòa phả nhẹ, rèm cửa đung đưa khe khẽ. Thời gian như ngưng đọng giữa những tính toán không lời.
Rất lâu sau, Vạn Hồng Thành mới lên tiếng, ánh mắt nặng trĩu suy tư:
“Vậy... giá cả của cậu là gì?”
Đường Đình Thải bật cười:
“Tôi chỉ cần một chút tài nguyên thôi. Với anh thì chẳng đáng bao nhiêu cả."
Nói rồi, cậu đứng dậy, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vạn Hồng Thành, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lấp lóe dã tâm.
“Đầu tiên, tôi muốn một suất thử vai trong bộ phim Nhãn Đạo của đạo diễn Nhật Bản đang hợp tác với đài Trung Ương. Thứ hai, đổi người đại diện cho tôi. Tôi nghi ngờ người đó là người của Hách Tâm Lan cài vào. Trước mắt chỉ vậy. Sau này có gì thêm, tôi sẽ bổ sung. Anh cũng không cần lo tôi tham lam. Tôi có thể mang về cho anh những lợi ích... còn lớn hơn rất nhiều so với mấy thứ anh bỏ ra ban đầu.”
Cậu vươn tay, đôi tay thon dài và sạch sẽ, đưa ra trước mặt Vạn Hồng Thành.
“Thế nào? Hợp tác vui vẻ?"
Vạn Hồng Thành nhìn bàn tay kia hồi lâu, ánh mắt dần sâu lại.
Cuối cùng, anh cũng giơ tay lên, nắm chặt lấy tay Đường Đình Thải.
"Hợp tác vui vẻ." Anh nói, giọng dứt khoát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
