Tuyết trắng tinh khiết bay lả tả trên bầu trời, rơi xuống thành phố Nghê Hồng rực rỡ ánh đèn bên bờ biển cuộn sóng trong màn đêm. Cả thành phố như được nhuộm một sắc màu thanh khiết đến lạ.
Đây là trung tâm của ngành giải trí toàn quốc Hoa Hạ - Kiều Cảng Ngoại Than. Hàng loạt công ty giải trí, hãng quản lý nghệ sĩ, công ty điện ảnh và truyền hình, hãng đĩa nhạc và các tạp chí danh tiếng đều tập trung tại đây. Những tòa nhà cao tầng mọc san sát, chọc thẳng lên mây, đỉnh nhọn như muốn xuyên thủng bầu trời, cũng giống như những công ty giải trí đang cạnh tranh nhau khốc liệt, ai cũng muốn vươn lên đứng đầu. Bởi vì trên "trời" là vinh quang chói lọi, còn dưới "trời" lại có thể là địa ngục A Tỳ, đen tối và không lối thoát.
Kiều Cảng Ngoại Than thuộc Minh Châu thị - một thành phố biển xinh đẹp giáp Đông Hải. Hai mươi năm trước, không ai ngờ rằng một hòn đảo nhỏ hoang vu lại có thể phát triển thần tốc như vậy. Từ khi cây cầu vượt biển khổng lồ được xây dựng nối liền đảo và đất liền, nơi đây dần trở thành cái nôi của ngành giải trí hiện đại. Tên gọi "Kiều Cảng" (bến cầu) cũng bắt nguồn từ cây cầu nổi tiếng đó.
Chính quyền thành phố Minh Châu đã nhanh chóng nhận ra tiềm năng nơi đây, quy hoạch lại toàn bộ hòn đảo xinh đẹp này để phát triển công nghiệp giải trí. Kể từ khi, một trong những công ty giải trí hàng đầu, đầu tư vào đây, nhiều công ty khác cũng lần lượt đổ bộ. Một hòn đảo từng bị lãng quên giờ trở thành trung tâm giải trí sầm uất nhất cả nước. Khoảng cách từ "địa phương nghèo nàn" đến "thiên đường ánh sáng" chỉ mất 20 năm để hoàn thành.
Kiều Cảng có hình tam giác đều. Cạnh đáy nối liền với đất liền qua cầu, còn đỉnh tam giác nhô ra biển. Trong giới, ai cũng biết rằng: công ty càng lớn, trụ sở càng nằm gần mũi nhọn, tượng trưng cho đẳng cấp vượt trội. Ngược lại, các công ty nhỏ yếu hơn thì tụ tập gần phần đáy, sát đất liền.
Từ đó mà hình thành một "phân tầng xã hội" rất thú vị. Ở Kiều Cảng, bạn sẽ thấy vừa có những ngôi sao nổi tiếng ăn mặc sang trọng, vừa có những người bình thường ăn vận giản dị, vẻ mặt mệt mỏi. Họ đến từ khắp nơi, người thì trẻ, người thì trung niên, nhưng ai cũng có một giấc mơ giống nhau: từng bước tiến từ khu ngoại ô số 21 vào khu trung tâm số 13 - nơi có trụ sở của ba công ty giải trí hàng đầu: Tinh Hoa Giải Trí, Hoa Hạ Giải Trí và Thiên Nghi Huynh Đệ. Ba "ông lớn" này nắm giữ đến 80% tài nguyên trong giới. Vì vậy, ở Kiều Cảng, địa điểm bạn đứng cũng thể hiện địa vị bạn đang có. Càng vào sâu bên trong, người ta ăn mặc càng xa hoa, như một sàn diễn thời trang khổng lồ mỗi ngày đều đang diễn ra.
Nhưng hôm nay, Kiều Cảng càng rực rỡ hơn mọi ngày. Những luồng ánh sáng ngũ sắc từ đèn chiếu xuyên màn đêm, soi sáng cả bờ biển. Xe cộ tấp nập, người người chen chúc, rõ ràng có chuyện lớn đang diễn ra.
Quả thật, hôm nay là một ngày trọng đại. Ngày 6 tháng 2 năm 2004, cũng chính là lễ kỷ niệm 12 năm thành lập Tinh Hoa Giải Trí. Để vượt qua "năm bổn mạng" quan trọng này, công ty tổ chức một buổi dạ tiệc lớn, mời cả giới chức chính phủ, doanh nhân và đông đảo nghệ sĩ tham dự. Với những ngôi sao không thuộc Tinh Hoa, để được mời là điều gần như bất khả, trừ phi bạn là minh tinh nổi tiếng toàn quốc. Nhưng với nghệ sĩ trong công ty, điều kiện được nới lỏng rất nhiều: chỉ cần là ca sĩ từng phát hành đĩa, hay diễn viên từng đóng phim, dù là vai chính hay phụ, đều có thể đến.
Đường Đình Thải, một nghệ sĩ nhỏ trong Tinh Hoa Giải Trí, chính vì thế may mắn có được tấm vé tham dự. Lần này cậu vội vã bay từ Nhật Bản về chỉ để không bỏ lỡ buổi tiệc danh giá này. Cậu không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
Tên tuổi của Đường Đình Thải thì ai cũng "nghe" qua, gần như cả nước đều biết. Chỉ cần cử hai phóng viên ra đường hỏi ngẫu nhiên, đa số người dân đều gật đầu. Nhưng, danh tiếng không đồng nghĩa với sự yêu mến, và càng không đảm bảo thu nhập. Cậu không có tác phẩm nổi bật, nên thu nhập không cao.
Nói trắng ra: Cậu nổi... nhưng nghèo!.
Chiếc xe dừng lại ở đầu thảm đỏ. Bên ngoài, tiếng ồn ào huyên náo như sóng lớn xô vào màng nhĩ, bên trong xe lại tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng hơi thở.
Chiếc Lao Tư Lệ X380 đen bóng như gương, nội thất rộng rãi, thiết kế hình giọt nước lạ mắt. Dù không rành xe, người ta cũng có thể nhận ra đây là loại cao cấp, đắt tiền. Nhưng gọi là "xe riêng" thì hơi quá, nó chỉ có nhiệm vụ đưa Đường Đình Thải từ tòa nhà phía Đông của công ty sang đại sảnh phía Tây, vỏn vẹn vài trăm mét. Chở xong cậu, xe còn phải quay lại đón nghệ sĩ khác.
“Đừng căng thẳng, không có gì đâu. Xuống xe nhớ giữ biểu cảm thật tốt, đi chậm một chút, để phóng viên có thời gian chụp ảnh.”
Tống Dung Bình, người đại diện ngồi phía trước, quay đầu lại dặn dò. Gã có gương mặt hiền hậu, giọng nói nhẹ nhàng như chú hàng xóm tốt bụng, dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác.
"Vâng." Đường Đình Thải gật đầu ngoan ngoãn như học sinh tiểu học. Nhưng sau lưng là ánh mắt sâu kín, khó đoán, âm thầm lướt qua Tống Dung Bình.
Đi chậm lại à? Đang đùa con nít chắc.
Cậu cười thầm trong bụng. Thảm đỏ có quy tắc của thảm đỏ. Đi chậm quá sẽ ảnh hưởng đến người phía sau, chậm trễ nghi thức, khiến ban tổ chức không hài lòng. Mà hôm nay lại đặc biệt - không có thứ tự sắp xếp, ai tới trước lên trước. Lỡ phía sau là ảnh hậu hay siêu sao hàng top, mà đắc tội thì chỉ có nước rơi vào tầm ngắm.
Cậu không khỏi nghi ngờ: Tống Dung Bình thật sự ngốc, hay đang giả vờ ngu?
Thật ra, cậu chỉ mới xuyên đến thế giới này vài ngày. Nhưng vừa tiếp nhận ký ức là cậu lập tức nhập vai. Không phải cậu không muốn điều chỉnh từ từ, mà vì buổi "Yến tiệc Tinh Hoa" tối nay là cơ hội ngàn vàng, bỏ lỡ sẽ không biết đến khi nào mới có cơ hội tiếp theo.
Khóe môi Đường Đình Thải hơi cong lên. Cậu chậm rãi bước ra ngoài. Tuy vóc dáng không cao, nhưng nhờ dáng người thon gọn, bộ vest trắng ôm sát người cậu trông vẫn rất đẹp mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
