Đường Chiến đi rồi, những ngày tháng của Ôn Quả Nhi mỗi ngày đều là vẽ bản thiết kế, chăm sóc chú sói con.
Ban đêm ngủ một mình, luôn cảm thấy quá lạnh lẽo.
Cứ đến tối, cô lại mang Tiểu Bạch vào trong không gian nghỉ ngơi.
Bên ngoài một đêm, trong không gian đại khái có khoảng bốn ngày, cô bỗng nhiên có rất nhiều thời gian rảnh rỗi.
Nhân cơ hội này cô lại điều chế thêm rất nhiều loại thuốc, còn có một số sản phẩm dưỡng da, kem dưỡng trắng, kem chống nắng.
Cơ thể của nguyên chủ mặc dù có dung mạo giống hệt cô ở kiếp trước, nhưng thể chất và làn da lại kém hơn rất nhiều, dù sao cũng sinh trưởng ở thời đại này, không có điều kiện chăm sóc, lại còn phải làm rất nhiều công việc đồng áng.
Kem dưỡng trắng cô làm hiệu quả rất tốt, chỉ vài ngày, đã có sự thay đổi rõ rệt, làn da ngày càng trắng trẻo trong suốt, mềm mại đến mức có thể vắt ra nước.
Ở trong không gian lâu, cô đã phát hiện ra một số điểm đặc biệt của không gian.
Cô từng làm một thí nghiệm: 1, Chuyển ổ của Tiểu Bạch ra ngoài sân biệt thự. 2. Xới cỏ, gieo hạt dưa hấu.
Mười ngày sau theo thời gian trong không gian.
Tiểu Bạch gần như vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, nhưng vẫn có một chút thay đổi nhỏ xíu, tức là mức độ thay đổi của một ngày ở bên ngoài.
Dưa hấu đã bắt đầu mọc ra những chiếc lá rất to, đúng bằng dáng vẻ của khoảng mười ngày ở bên ngoài.
Để tìm hiểu không gian này, cô đã làm rất nhiều thí nghiệm tương tự, và khám phá ra một số quy luật của không gian.
1. Bất kể là trong biệt thự hay ngoài sân biệt thự, đối với con người và động vật đều không có sự can thiệp, đều là tốc độ thời gian của thế giới bình thường.
2. Bên trong biệt thự có thể bảo quản độ tươi mới cho đồ vật và thực phẩm.
3. Nhà bếp không chỉ giữ tươi mà còn giữ nhiệt.
Ví dụ, thức ăn đã nấu chín trước đó, luôn giữ nguyên nhiệt độ ban đầu, mang ra khỏi nhà bếp sẽ thay đổi theo nhiệt độ của không gian.
Cũng vì vậy, trong nhà bếp không thể nấu ăn, bởi vì thức ăn sống sẽ luôn là đồ sống, không thể nấu chín được.
May mà ngày sống lại là tiệc sinh nhật, trong nhà bếp đã làm sẵn đủ các loại món ăn thành phẩm.
4. Sân bên ngoài biệt thự đối với thực vật có tốc độ sinh trưởng gấp 10 lần thế giới bình thường.
5. Toàn bộ không gian có chức năng tự làm sạch.
Ví dụ mang một quả táo từ trong không gian ra ngoài sân, quả táo sẽ thối rữa, sau đó sẽ tự biến mất.
Lại ví dụ như bao bì bánh mì xé ra trong biệt thự, cũng sẽ tự biến mất.
Cũng vì vậy, cây trồng nếu không thu hoạch đúng hạn, sẽ rụng xuống và tự biến mất.
Còn rất nhiều chức năng khác, chưa kịp thử nghiệm, chỉ có thể vừa dùng vừa khám phá.
Dạo này Đường mẫu thường xuyên bị đau lưng mỏi chân, Ôn Quả Nhi muốn làm chút cao dán, nhưng trong không gian lại thiếu vài vị thuốc.
Ôm một ngọn núi kho báu, nhưng lại không có thảo dược để dùng, điều này khiến Ôn Quả Nhi rất buồn bực, cô quyết định phải vào núi dạo một vòng.
“Tiểu Long Tiểu Hải, hôm nay có ra chân núi nhặt củi không?” Ôn Quả Nhi hỏi.
“Ăn sáng xong là đi ạ.” Tiểu Long đáp.
“Vậy thím đi cùng các cháu.”
“Quả Nhi, con lên núi làm gì, trời lạnh thế này, mấy thằng nhóc thối đi là được rồi.” Đường mẫu nghe thấy rất không tán thành.
“Mẹ, con muốn vào núi tìm chút thảo dược.”
“Mẹ, con không sao, chỉ là lần trước anh trai con đến, có để lại hai cuốn sách y, con thấy trên đó có bài thuốc chữa đau lưng mỏi chân, nên muốn vào núi tìm thử xem có thảo dược không.”
“Cái đứa trẻ này! Làm mẹ sợ chết khiếp! Đi cũng được, tuyệt đối đừng vào sâu trong núi, đi sát theo mấy thằng nhóc thối đó một chút.”
Đường mẫu cảm thấy cô con dâu nhỏ này thực sự rất chu đáo, hôm qua bà vừa kêu đau chân, hôm nay con dâu nhỏ đã muốn vào núi tìm thuốc.
Nhìn lại ba đứa kia xem, mấy ngày nay đều chui vào lỗ tiền hết rồi.
Ăn cơm xong, ba người liền xuất phát, Đường Long và Đường Hải nhặt củi dưới chân núi, Ôn Quả Nhi đảm bảo với chúng sẽ không đi xa, liền đi về phía trong núi.
Khu rừng này chắc là rừng nguyên sinh, dưới chân là lớp tuyết dày cộm, trên đỉnh đầu là những cây tùng bách cao vút, ánh nắng xuyên qua khe hở giữa các thân cây chiếu xuống, giống hệt như một chiếc rèm sáo không theo quy luật.
Tuyết phủ kín mít, muốn tìm một cây thảo dược rất khó, đi suốt một chặng đường chỉ hái được chút ngũ vị tử khô, nấm thượng hoàng, và một ít địa hoàng.
Thân cân thảo và thấu cốt thảo mùa này thì không có.
Nhưng cô đã tìm thấy hạt giống của chúng từ trong đám cỏ khô, có năng lực sinh trưởng của không gian, mục đích hôm nay cũng coi như đã đạt được.
Nhìn ngọn núi trắng xóa và những cái cây trơ trụi này, Ôn Quả Nhi thầm nghĩ, cho dù có một cây nhân sâm, mọc ngay dưới chân cô, e rằng cô cũng chẳng phát hiện ra!
Thế là liền quyết định quay về.
Vừa đi được vài bước, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đang lảo đảo đi về phía mình.
Ông lão ăn mặc phong phanh, mặc dù đội chiếc mũ có bịt tai, khuôn mặt vẫn lạnh cóng đỏ bừng, mỗi nhịp thở đều mang theo một luồng sương trắng mờ ảo trước mặt.
“Ông Mạnh, trời lạnh vậy sao ông lại lên núi ạ?”
Ôn Quả Nhi có ký ức kiếp trước, đối với những ông lão như vậy đều chân thành tôn kính.
Nhìn thấy Ôn Quả Nhi, Mạnh lão hơi kinh ngạc, giọng điệu hiền từ, hỏi cô:
“Cô bé, sao cháu lại lên núi?”
“Cháu lên núi hái thuốc ạ.” Cô thành thật trả lời.
“Mùa đông lạnh giá thảo dược có thể hái được không nhiều đâu, cũng không dễ tìm.”
“Đúng thế ạ, rất nhiều thảo dược còn chưa nảy mầm, cháu liền nghĩ, xem có thể hái được hạt giống thảo dược không.”
“Là một đứa trẻ có suy nghĩ rất hay!” Mạnh lão khen ngợi.
“Cô bé cháu nhìn kìa!”
Ôn Quả Nhi nhìn theo hướng Mạnh lão chỉ, liền thấy một chiếc đuôi đầy lông lá vút một cái biến mất.
“Lại đây, chúng ta phối hợp một chút.”
Mạnh lão nói rồi đưa cô đến trước một cái hang, tiện tay nhặt ít cỏ khô nhét vào trong hang, và ném cho cô một bao diêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


