“Quả Nhi con gái ngoan của mẹ, con làm mẹ sợ chết khiếp!”
Nói xong bà lại cẩn thận nhìn vết thương trên trán cô: “Chắc chắn là đau lắm đúng không! Ôi chao ôi Quả Nhi của mẹ lần này chịu khổ rồi.”
Mẹ Đường càng nhìn càng tức, tất cả đều là do thằng ranh con không biết điều kia gây ra!
Ôn Quả Nhi đánh giá người phụ nữ trước mặt, trông có vẻ đã ngoài năm mươi, mái tóc dài đến gáy được kẹp gọn gàng ra sau tai bằng kẹp tăm, trên khuôn mặt gầy gò đôi mắt lóe lên tia sáng sắc sảo.
“Đây chính là mẹ chồng của mình ở thế giới này sao?”
Ký ức của nguyên chủ khiến Ôn Quả Nhi bất giác nảy sinh thiện cảm với mẹ Đường trước mặt. Mặc dù cô vẫn chưa biết phải đối mặt với bà và biến cố trước mắt như thế nào.
“Mẹ con không sao, là do con nghĩ quẩn làm mẹ lo lắng.” Ôn Quả Nhi bắt chước giọng điệu của nguyên chủ, nói ra câu đầu tiên của cô ở thời đại này.
“Con gái, đừng nghe thằng ranh đó nói bậy, từ lúc đưa con về con đã là con dâu út của mẹ ai cũng không thay đổi được!
Con cứ nghỉ ngơi cho khỏe, mẹ đi gọi thằng ranh đó qua xin lỗi con ngay đây!”
“Mẹ...”
Ôn Quả Nhi chưa kịp nói hết câu mẹ Đường đã hầm hầm bước ra khỏi cửa, đi xử lý cậu con trai út.
Nhìn căn phòng mờ tối trước mắt, tâm trí Ôn Quả Nhi rối bời.
Thế giới cũ không thể quay về được nữa. Cuộc sống sau này phải tiếp tục thế nào đây?
Hồi tưởng lại lịch sử trong đầu, thời kỳ này ra khỏi cửa đều cần giấy giới thiệu, lương thực đều là chế độ phân phối, mua đồ gì cũng phải dùng tem phiếu.
Muốn đi là điều không thể bởi vì chẳng có đường nào để đi.
Ở lại? Nhưng trước mắt phải ở lại bằng cách nào?
Không ngờ công chúa họ Ôn cũng có ngày bị người ta từ chối kết hôn!
Ông trời ơi!
Ôn Quả Nhi bình tĩnh lại, suy nghĩ.
Điều quan trọng bây giờ là phải tìm cách ở lại đã! Đúng vậy, ở thời đại này muốn gặp lại một người tốt như mẹ Đường không phải chuyện dễ dàng.
Còn chuyện làm con dâu thì thôi bỏ đi!
Chưa nói đến việc nhà trai người ta không đồng ý! Cho dù nhà trai có đồng ý, Ôn Quả Nhi cô - nữ tri thức thời đại mới cũng chưa chắc đồng ý nhé!
Nghĩ lại kiếp trước cô sống 25 năm mà vẫn chưa gặp được ai vừa mắt đến mức nguyện ý gắn bó cả đời, người đàn ông như ý này đâu có dễ gặp thế!
“Khụ, khụ!”
Một âm thanh vang lên, dòng suy nghĩ của Ôn Quả Nhi chợt bị cắt ngang.
Chỉ thấy một bóng người cao lớn cúi người bước qua khung cửa, chiều cao ước chừng trên một mét tám lăm, dáng người thẳng tắp toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng.
Anh bưng một chiếc bát sứ trên tay, hơi nóng bốc lên trước mặt.
Ngọn đèn dầu tình cờ đặt ở hướng ngược lại với anh, lúc này anh quay lưng về phía ánh sáng, Ôn Quả Nhi không nhìn rõ dung mạo của anh chỉ thấy một đường nét góc cạnh rõ ràng.
“Mẹ hấp trứng cho em.”
Đường Chiến nói xong đặt bát vững vàng lên chiếc bàn vuông trước mặt cô. (Ở tỉnh Hắc Long Giang, người ta có thói quen ngồi khoanh chân ăn cơm trên giường đất, nên trên giường đất thường đặt một chiếc bàn vuông.)
Ôn Quả Nhi ngồi dậy tự nhiên cầm chiếc thìa trong bát múc một thìa đưa vào miệng! Cảm thấy mùi vị cũng không tồi, liền liên tiếp múc từng thìa.
Bây giờ bụng cô thực sự rất đói! Nghĩ lại đường đường là công chúa họ Ôn, trước đây có khi nào lại đoái hoài đến một bát trứng hấp như thế này.
Đường Chiến đứng thẳng bên cạnh, cứ thế nhìn cô thản nhiên ăn từng thìa trứng hấp, tuy tốc độ rất nhanh nhưng cử chỉ vẫn vô cùng thanh lịch.
Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu hỏa vừa vặn hắt lên góc nghiêng khuôn mặt cô, đây là lần đầu tiên anh nhìn rõ dáng vẻ của cô.
Trên khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn như biết nói, bên cạnh chiếc mũi nhỏ nhắn có một nốt ruồi đen nhỏ xíu, không những không thấy khó nhìn, ngược lại còn khiến cô thêm vài phần linh động và tinh nghịch.
Đôi môi chúm chím như quả anh đào, vì vừa ăn trứng hấp xong, vẫn còn ươn ướt bóng loáng.
Thấy anh im lặng hồi lâu, Ôn Quả Nhi lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng trước.
Nghe cô nói Đường Chiến có chút ngỡ ngàng! Anh không ngờ cô lại đột nhiên lên tiếng! Càng không ngờ cô có thể trực tiếp hỏi ra vấn đề mà anh còn không biết mở lời thế nào này.
“Em biết hai chúng ta không có nền tảng tình cảm, đột nhiên cưới xin anh rất không bằng lòng. Hôm nay những lời anh nói với mẹ em đều nghe thấy cả, em tôn trọng quyết định của anh.”
Đoán chừng anh không muốn để ý đến mình, Ôn Quả Nhi tự mình nói xong, ngước mắt lên muốn xem phản ứng của anh.
Bắt gặp ánh mắt bất ngờ của cô, Đường Chiến nhất thời không biết làm sao! Thế này là đồng ý rồi sao? Cô gái này so với tưởng tượng của anh, dường như có chút không giống.
“Nhưng mà chúng ta có thể tạm thời không nói cho bố mẹ biết được không? Em sợ mẹ sẽ lo lắng.
Đợi đến khi nào anh có đối tượng ưng ý, lúc đó nói cho bố mẹ biết cũng chưa muộn, chúng ta cũng không cần đi đăng ký kết hôn, dù sao bây giờ mọi người cũng đâu phải ai cũng đi đăng ký.”
Nói xong Ôn Quả Nhi thở phào nhẹ nhõm! Thầm nghĩ cuối cùng cũng mặt dày, nói hết những lời cần nói!
Phần còn lại phải xem thái độ của người đàn ông này thế nào! Không thể nào, cô đã hạ mình nhún nhường đến mức này anh ta vẫn muốn đuổi mình ra khỏi nhà sao?
Đường Chiến một lần nữa kinh ngạc trước biểu hiện của cô, đây là tư duy mà một cô thôn nữ nên có sao? Chẳng phải cô quanh năm ở nhà, cửa lớn không ra cửa hai không bước sao?
Từ chuyện hôm nay mà xem, trong thời gian ngắn ngủi, cô không chỉ nghĩ ra cách phá vỡ cục diện, thậm chí ngay cả biện pháp khắc phục sau khi phá vỡ cục diện, cũng đã cân nhắc trước rồi!
“Tối nay anh cứ ngủ ở phòng này đi, nếu không mẹ lại cầm chổi đánh đấy, chúng ta mỗi người ngủ một bên là được.” Ôn Quả Nhi thấy anh im lặng hồi lâu, liền bổ sung thêm.
Cô không thể cho anh bất kỳ cơ hội từ chối nào, nói xong liền nhanh nhẹn dọn dẹp chỗ ngủ của hai người.
“Được! Anh ra ngoài rửa mặt trước.”
Giọng nói trầm ấm từ tính vang lên, Ôn Quả Nhi không ngờ, anh vậy mà, cứ thế đồng ý rồi.
Lúc này Đường Chiến, đứng giữa sân lạnh lẽo tự kiểm điểm:
Vừa nãy anh vào đó để làm gì? Tại sao tất cả những câu hỏi của cô anh đều không thể từ chối? Lúc đó anh lại tại sao, một chữ cũng không nói nên lời?
Nếu đây là một cuộc đàm phán, thì anh thua, thật sự quá triệt để!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)