Lục Vĩnh nhận được thiệp, nhìn thấy chữ “Lạc” phía trên, ông ta nhíu mày.
Đây là một nhân vật khó giải quyết, cả triều đình đều không rõ ý Phạm Hiên, hơn nữa mở miệng là nói cứu mạng ông ta…
Ông ta đứng dậy, hành lễ với Lạc Tử Thương: “Lạc thái phó.”
“Lục thượng thư.”
Lạc Tử Thương cười đáp lễ, Lục Vĩnh tiếp đón Lạc Tử Thương ngồi xuống, Lạc Tử Thương đánh giá thư phòng của Lục Vĩnh, cười nói: “Quả nhiên là Lục thượng thư rất cao nhã, thư phòng sắp xếp gọn gàng, không giống quan viên mà trước kia ta quen biết.”
“Quan viên mà Lạc thái phó quen biết trước kia như thế nào?” Lục Vĩnh rót trà cho Lạc Tử Thương, Lạc Tử Thương cười nói, “Người mà tại hạ quen trước kia, nếu chuyển bạc đi, ít nhất sẽ treo hai tấm tranh chữ của danh gia ở trong nhà.”
Lạc Tử Thương nói rồi dùng quạt chỉ vào chỗ trống trên tường, cười nói: “Tại hạ cảm thấy, treo một tấm sơn thuỷ ở chỗ đó rất đẹp, Lục thượng thư thấy thế nào?”
Lục Vĩnh nghe Lạc Tử Thương nói vậy, sắc mặt không thay đổi, ông ta nhấc chén trà lên, nhấp một ngụm, một lúc sau, ông ta chậm rãi nói: “Lạc thái phó nói những lời này, sao lão hủ nghe không hiểu?”
“Lục thượng thư,” Lạc Tử Thương dùng quạt gõ xuống lòng bàn tay, cười như không cười, “Lưu Xuân đã vào Hình Bộ rồi, ngài đâu cần ở đây pha trò với ta chứ?”
Lục Vĩnh không nói lời nào, Lạc Tử Thương dựa vào ghế, chậm rãi nói: “Thiên hạ chẳng có bức tường nào chắn được gió, chuyện Hộ Bộ Thương Bộ trộm kho bạc đã là lệ thường. Lưu Xuân đã nhậm vị trí này từ tiền triều, một con cá chạch già, cái gì cũng biết rõ. Biết càng nhiều, đến lúc đó phun ra càng nhiều.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)