Vì thế yến hội này có nhiệm vụ rồi.
Liễu Ngọc Như sai người chuẩn bị quà, hôm sau dẫn người đến yến hội.
Nàng tùy ý bảo người đánh xe ngựa qua, yến hội được tổ chức ở ngoại ô, nơi đó có một lâm viên mà năm đó hoàng đế ngự tứ cho Vân Thường công chúa, lúc ra khỏi thành, Liễu Ngọc Như đã chú ý đến những chiếc xe ngựa quý giá liên tiếp ra ngoài thành, ngày thường hiếm khi Đông Đô có nhiều xe ngựa ra ngoài như vậy, xe ngựa nạm vàng khảm ngọc, hoặc là thiết kế chạm nổi đặc thù, nhìn vừa lớn vừa vững vàng, lắp biển gỗ ghi tên của chủ nhân ở đầu xe, mỗi biển gỗ đều có thiết kế độc đáo, nét vẽ mượt mà, đây cũng là một loại so đấu lặng lẽ.
Đến cửa địa điểm tổ chức yến hội, những chiếc xe ngựa thế này đã xếp thành hàng, xe ngựa của Liễu Ngọc Như rất bình thường, nhìn qua chẳng có bất cứ thứ gì đặc biệt, cũng chỉ to hơn xe ngựa nhà bình dân một chút thôi, kẹp trong đống xe ngựa này có vẻ hơi keo kiệt.
Người khác đã nhìn thấy chiếc xe ngựa này từ lâu, rất nhiều phu nhân tiểu thư được đỡ từ trên xe ngựa xuống dưới cũng sẽ không tự chủ được mà nhìn qua, nhỏ giọng hỏi một câu: “Đây là nhà nào?”
Sau đó thấy chữ “Cố” trên biển gỗ đầu xe, lộ ra vẻ mặt hiểu rõ, cong môi cười, không nói nhiều.
Liễu Ngọc Như vừa đến đội ngũ xe ngựa đã nhận ra vấn đề, nàng nhíu mày, không nói gì thêm, cầm quạt tròn im lặng quạt gió, xốc màn xe nhìn bên ngoài.
Ấn Hồng hậu tri hậu giác phát hiện tình huống không đúng, lúc đến gần cửa, Ấn Hồng nhỏ giọng nói: “Phu nhân, có phải hôm nay chúng ta đến hơi keo kiệt không?”
Liễu Ngọc Như phe phẩy cây quạt, bình tĩnh nói: “Đừng hoảng hốt, giả bộ như không sao là được.”
Ấn Hồng vâng lời, thấy Liễu Ngọc Như trấn định, trong lòng yên ổn hơn.
Thật ra Liễu Ngọc Như cũng hơi bất an, nhưng mà sóng to gió lớn cũng trải qua rồi, những lúc như vậy, chỉ cần ít nói, ít làm, lẳng lặng ngồi một ngày là có thể trở về rồi.
Nhưng nàng cũng quan sát y phục và lớp trang điểm của nữ tử Đông Đô.
Xe ngựa đi đến cổng lớn, Liễu Ngọc Như xốc mành, từ trong xe ra. Rất nhiều người đều nhấc mành nhô đầu ra, muốn nhìn xem chủ nhân trong xe ngựa này là ai.
Liễu Ngọc Như mặc xuân sam màu lam nhạt, dáng vẻ thong dong, chẳng có gì để xoi mói, nhưng tất cả nữ tử liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, toàn thân người này từ trên xuống dưới chẳng có thứ gì đáng giá, vì thế dù dung mạo đẹp, dáng vẻ đoan chính, ở trong mắt mọi người cũng trở thành cô nương được gia đình bình dân hao tổn tâm cơ bồi dưỡng ra thôi.
Hơn nữa tên trên xe ngựa không thể thiếu câu “Đến từ U Châu, quả nhiên vô cùng bủn xỉn.”
Liễu Ngọc Như xuống khỏi xe ngựa, được thị nữ dẫn vào trong sân nơi tổ chức yến hội. Vị trí của yến hội được sắp xếp theo thân phận của những nữ tử đến hôm nay, Cố Cửu Tư làm Hộ Bộ Thị Lang, vị trí không coi là thấp, vì thế vị trí của Liễu Ngọc Như cũng ở phía trước. Liễu Ngọc Như bảo Ấn Hồng cho thị nữ hai lượng bạc, lúc này thị nữ mới cười, hành lễ nói với Liễu Ngọc Như: “Phu nhân có việc gì có thể gọi nô, nô tỳ Tư Vũ, gác trong yến hội.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)