Sau khi lệnh điều động của Cố Cửu Tư đưa xuống, Dương chủ bộ được thăng nhiệm trở thành huyện lệnh mới, Cố Cửu Tư và Dương chủ bộ đã giao nhận, còn Liễu Ngọc Như cũng phân phó xong chuyện của Hoa Dung với Vân Vân, người nhà xách hành lý, khởi hành đến Đông Đô.
Đám người Chu Diệp Diệp Thế An và bọn họ đến Đông Đô trước, công văn bổ nhiệm của Chu Diệp vẫn chưa đưa xuống, tuy mọi người đều biết hắn sắp đi đâu, nhưng Đông Đô thì vẫn phải đi, ít nhất hắn phải đến Đông Đô chúc mừng Phạm Hiên rồi mới được bổ nhiệm đến nơi khác.
Mọi người đi một mạch, lăn lộn gần một tháng, cuối cùng mới đến Đông Đô.
Trước kia lúc ở Dương Châu, nếu nói người Dương Châu coi trọng người nơi nào thì cũng chỉ có Đông Đô.
Truyền rằng đó là nơi phú quý, quyền thế ở dưới trung tâm bầu trời này, ở địa giới Đông Đô, một viên gạch từ trên trời rơi xuống cũng có thể đập chết quan ngũ phẩm.
Bọn họ nói tiếng tiêu chuẩn nhất của Đại Vinh, không có khẩu âm, dùng tiêu chuẩn lễ nghi quy cách tối cao của Đại Vinh, không có bất cứ khuyết điểm nào.
Một ngày trước khi đến Đông Đô, người của toàn bộ đội ngũ đều nghỉ ngơi, sửa sang vẻ ngoài chỉnh tề, đổi y phục tốt nhất. Liễu Ngọc Như đã chuẩn bị hai bộ xiêm y tốt từ lúc ở U Châu, đến Đông Đô rồi mặc, buổi sáng hôm sau lúc mặc y phục cho Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư thở dài: “Chúng ta thận trọng như vậy, có vẻ giống đồ nhà quê vào thành.”
Liễu Ngọc Như cong môi cười, ngẩng đầu nhìn hắn: “Lần đầu chúng ta đến Đô thành, còn không phải là đồ nhà quê sao?”
“Đâu thể nói vậy,” Cố Cửu Tư vô cùng kiêu ngạo, “Dương Châu chúng ta phong lưu, mấy tên thô kệch phương Bắc có thể so được sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

