Nghe thấy tiếng hét to này, tất cả mọi người đều ngây ra.
Cả đầu Mộc Nam chỉ còn lại một tiếng “xong rồi xong rồi xong rồi”, còn Liễu Ngọc Như đứng trên thành lâu, nắm chặt tay áo, run giọng nói: “Chàng… chàng ấy làm gì vậy!”.
Còn dưới thành lâu, kêu xong tiếng này, quân đội Lương Vương lại chần chờ, quân đội dừng lại từ xa trong tiếng trống chỉ huy, đứng giao tranh với Cố Cửu Tư, một lát sau, binh lính ào ào tránh ra, một người cưỡi ngựa lên trước, hắn nhìn qua hơn bốn mươi, thân khoác chiến giáp, khí thế bất phàm, hắn đứng trong đám người nhìn nhau với Cố Cửu Tư, cất cao giọng nói: “Thằng nhãi chặn đường phía trước là ai?”
“Huyện lệnh Vọng Đô, Cố Cửu Tư!”
Cố Cửu Tư cũng cưỡi ngựa bước ra khỏi hàng, lớn tiếng đáp lời.
Đối phương đánh giá Cố Cửu Tư một lát từ trên xuống dưới, Lương Vương gật đầu: “Bổn vương nhớ kỹ rồi.”
“Loạn thần tặc tử,” Cố Cửu Tư ‘phi’ một tiếng, khinh miệt nói, “Cũng dám nói tha cho ta một con đường sống? Tự các ngươi nhìn xem, bản thân không bằng heo chó, bị Phạm đại nhân đánh cho tơi bời tan tác không dám đối kháng chính diện nên nghĩ ra cách xấu xa này cho bản thân một con đường sống, còn nói tha cho chúng ta một con đường sống? Ngươi tỉnh lại đi được không, cát năm trăm dặm quá nhiều làm mù mắt các ngươi, nước sông bảo vệ thành Đông Đô làm úng não các ngươi? Một đám cẩu tặc mưu phản, nói cho mệnh quan triều đình một con đường sống?!”
“Ngươi!” Lương Vương giận dữ bước lên phía trước một bước, một nam tử đồ xanh bên cạnh nhanh chóng ngăn hắn lại, nhỏ giọng nói, “Vương gia đừng tức giận, thằng nhãi này đang kích ngài.”
Lương Vương nghe vậy động tác khựng lại, Cố Cửu Tư thấy hắn ta dừng lại, hình như là ngại hắn ta chưa đủ tức giận, nhanh chóng nói: “Sao không nói gì? Không nói lời gì là chột dạ nhé, cam chịu phải không? Lánh từ Đông Đô đến đây không dễ dàng phải không? Các ngươi có đói bụng không? Thành Vọng Đô chúng ta khoan dung nhất, đãi ngộ với lưu dân không tồi, các ngươi buông vũ khí xuống vẫn là người, mau cải tà quy chính, đừng đi theo súc sinh làm súc sinh!”
Lời này mắng người phía sau Lương Vương xôn xao cả lên, vừa nãy mắng Lương Vương, bây giờ lại bắt đầu mắng tất cả bọn hắn!
Có binh lính nóng nảy không nhịn được gầm lên, bắt đầu mắng Cố Cửu Tư: “Cái tên mặt trắng nhà ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì đấy?!”
“Mặt trắng nói hươu nói vượn, mặt đầu heo ngươi không nói bậy?”
Lỗ tai Cố Cửu Tư nhạy bén, sau khi nghe thấy trực tiếp mắng lại, ai mắng hắn oán người nấy, trong chốc lát một người đối mắng rất nhiều người, hai quân ong ong.
Đối diện mắng rất khó nghe, miệng Cố Cửu Tư không mang theo chữ thô tục nhưng mắng còn khó nghe hơn đối diện, trong thời gian bọn họ mắng nhau, Diệp Thế An cũng không chậm trễ, nhanh chóng đối chiếu nhân mã, binh khí, lương thảo còn dư lại với đám người Dương chủ bộ.
Bây giờ trong thành có tổng cộng một vạn binh lính, trước đó mới vừa chế tạo xong một đống binh khí, vốn dĩ muốn vận chuyển đến chiến trường, nhưng bây giờ chưa đến kịp, tất cả để lại trong thành. Bởi vậy tuy rằng thiếu binh, nhưng vũ khí thì đầy đủ.
Diệp Thế An lập tức sai người phân công nhau đi lấy binh khí ra phân phát, sau đó lại bảo mọi người lấy hết dầu, củi và nhiều đồ khác đến, sau đó sắp xếp nam bắc mỗi nơi hai ngàn người, cửa Tây một ngàn người, cửa Đông bốn ngàn bố trí phòng vệ toàn bộ các nơi trong thành.
Mà lúc Diệp Thế An bận rộn, Cố Cửu Tư và quân đội Lương Vương đang la hét ầm ĩ, người của quân đội Lương Vương vẫn đang lục tục đi theo sau, nam nhân áo xanh bên cạnh Lương Vương quan sát Cố Cửu Tư, nói với Lương Vương: “Vương gia, người này bày trận ở đây đã lâu, rõ ràng là sớm biết tin chúng ta đến, nhưng lại chỉ dẫn theo ít người như vậy, còn chủ động mở miệng khiêu khích, sợ là có bẫy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

