Kỳ thật ở trên đường tới, hắn đã bực bội được mười ngày. Hắn vốn tưởng nhìn thấy người rồi hắn có thể bực bội ra mặt, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Liễu Ngọc Như, hắn lại đột nhiên cảm thấy không có gì càng làm cho người khác vui vẻ hơn.
Thích một người chính là nhìn thấy đối phương sẽ cảm thấy cái gì cũng tốt, cái gì cũng có thể tha thứ.
Chỉ là sự vui vẻ này chưa duy trì được bao lâu đã bại trận trước ánh mắt của đối phương.
Kỳ thật hắn cũng biết hiện giờ Diệp Thế An tình huống hung hiểm, nàng lo lắng cũng là bình thường, cho nên hắn luôn khắc chế chính mình. Nhưng trong lòng luôn có vài phần khó chịu, có lẽ vì sự quen thuộc trong giọng nói của nàng, lại có lẽ vì hắn biết được rất nhiều chuyện trong quá khứ.
Tỷ như hắn biết chữ của Liễu Ngọc Như và Diệp Thế An giống nhau, lại tỷ như hắn biết bút pháp của Liễu Ngọc Như và Diệp Thế An tương tự nhau, hoặc là khi hắn thấy Liễu Ngọc Như và Diệp Thế An đứng chung một chỗ, dáng vẻ bình thản trầm tĩnh kia sẽ không có gì khác biệt.
Đây là ấn ký Diệp Thế An để lại trong sinh mệnh của Liễu Ngọc Như, nàng dùng nhiều năm như vậy để bắt chước, để tới gần người này, một đường chỉ suýt chút nữa đã gả cho hắn. Chẳng qua tính ra, chênh lệch giữa hắn và Diệp Thế An ở trong lòng Liễu Ngọc Như, có lẽ không chỉ có mấy năm mà thôi, mà là chênh lệch giữa trách nhiệm và tình cảm.
Hắn nhìn ánh mắt Liễu Ngọc Như dùng để nhìn Diệp Thế An, thậm chí có lúc hắn cảm thấy, Liễu Ngọc Như cả đời này, có lẽ sẽ không nhìn hắn như vậy.
Nhưng hắn không thể nói ra những ý nghĩ này, hắn chỉ có thể khắc chế chính mình, lẳng lặng ngồi bên người Liễu Ngọc Như, để nàng dựa vào ngủ say, chờ Diệp Thế An tỉnh lại.
Chờ đến khi trời sáng, Diệp Thế An mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắn vừa lên tiếng, Liễu Ngọc Như liền bừng tỉnh, nàng nhanh chóng đến bên cạnh Diệp Thế An, sốt ruột nói: “Diệp ca ca, huynh còn ổn chứ?”
Nghe xong lời này, Liễu Ngọc Như mới thở ra một hơi, thần kinh căng chặt của nàng đột nhiên thả lỏng, nàng nhịn không được lui về sau hai bước, Cố Cửu Tư giơ tay đỡ lấy nàng, Diệp Thế An thấy thế thì vội nói: “Có phải Ngọc Như mệt không, mau đi nghỉ đi?”
“Không sao,” Liễu Ngọc Như lắc đầu, lại nói: “Ta đi thăm Vận Nhi.”
Nhưng Cố Cửu Tư lại bắt lấy nàng, Liễu Ngọc Như quay đầu nhìn Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư rũ mắt, thần sắc bình đạm: “Diệp Vận không sao, tỉnh lại ta cho người gọi nàng, nàng về nghỉ ngơi trước đi.”
Đầu óc Liễu Ngọc Như có chút choáng váng, nàng vẫn có chút bất an, nhưng nàng hiểu rõ Cố Cửu Tư nói cũng đúng, nàng đang định gật đầu, Cố Cửu Tư lại cho rằng nàng còn ngoan cố, không nói hai lời trực tiếp tiến lên một bước, sau đó trực tiếp khiêng nàng lên vai.
Liễu Ngọc Như kêu lên vì sợ hãi, Diệp Thế An và người khác nhìn thấy thì ngây người, Liễu Ngọc Như bị hắn khiêng ra khỏi phòng, lúc này mới phản ứng lại đây, đỏ mặt nói: “Chàng làm gì vậy? Chàng mau thả ta xuống!”
Cố Cửu Tư mấp máy môi không nói lời nào, hắn chỉ bước nhanh ra ngoài, một chân đá văng cửa lớn đặt người lên giường, sau đó xoay người đi khóa cửa.
Liễu Ngọc Như bị động tác liên tiếp này dọa sợ tới mức có chút ngốc, Cố Cửu Tư nghiêm mặt không nói chuyện, cởi áo ngoài đi lên giường, nửa quỳ trên giường ôm chân Liễu Ngọc Như, thay nàng cởi giày.
Sau đó hắn lên giường thả màn xuống, quay đầu nhìn Liễu Ngọc Như ngồi ở một bên.
Tuy vẫn là ban ngày ban mặt, nhưng màn giường rơi xuống thì toàn bộ ánh sáng cũng tối sầm xuống, hai người trong không gian hẹp hòi này, độ ấm cũng có chút cao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)