Cố Cửu Tư quăng bút xong, mọi người không ai dám nói một lời.
Cố Cửu Tư vội vàng đi ra ngoài, vừa đi vừa quát mắng: “Nàng muốn cứu người sao không để người khác đi cứu? Nàng là một nữ nhân tay không thể nhấc vai không thể khiêng, nàng có thể cứu người nào? Diệp Thế An là một đại nam nhân còn cần nàng đi cứu?!”
Cố Cửu Tư vừa nói vừa bắt đầu lấy đồ từ trong phòng, đồng thời dặn dò thị vệ: “Điều cho ta một đội người và ngựa, dặn dò Hoàng Long giúp ta canh giữ Vọng Đô, chuẩn bị tốt đồ đạc lộ phí bản đồ, bây giờ xuất phát.”
Mọi người không nói chuyện, chỉ biết cúi đầu làm việc. Mọi người đều cảm giác Cố Cửu Tư phải ra ngoài để xả cơn giận, còn về việc tức cái gì, những người khác không rõ lắm, nhưng Mộc Nam biết.
Mộc Nam không dám nói lời nào, cúi đầu lặng lẽ trừng mắt với người trả lời.
Cứu người thì cứu người, nhất định phải nói cứu ai sao?
Nhưng lời đã nói ra cũng không có cách nào khác, Mộc Nam đi theo sau Cố Cửu Tư, nghe Cố Cửu Tư dặn dò điều người: “Điều tạm một trăm người tinh nhuệ nhất trong quân doanh Vọng Đô lại đây.”
Hiện giờ hắn rất có uy danh ở Vọng Đô, nếu vào trước kia, người sẽ không điều động được, nhưng hiện giờ hắn ở Vọng Đô thống trị mọi thứ yên ổn, trên dưới Vọng Đô đều tuân theo, quân lương trong quân đội đủ rồi, binh khí cũng tốt rồi, nên mọi người càng biết ơn hắn hơn. Vì thế một trăm binh lính tinh nhuệ rất nhanh đã mượn được, Cố Cửu Tư cũng chuẩn bị tốt liền dẫn theo Mộc Nam ra ngoài thành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)