Cố Cửu Tư cứ như vậy nhìn chằm chằm bức tường, cứng đờ người nhìn nó cả đêm.
Buồn ngủ muốn chết mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Hắn rất muốn xoay người làm chút gì đó, nhưng lý trí lại nói hiện giờ hắn không nên làm.
Cho đến hôm nay hắn mới hiểu tình cảm bản thân dành cho Liễu Ngọc Như là như thế nào, nhưng Liễu Ngọc Như lại chưa chắc như thế.
Hắn biết bất luận chính mình làm gì, Liễu Ngọc Như sẽ không từ chối. Không từ chối cũng không có ý nghĩa gì, nàng cam tâm tình nguyện như thế.
Con người Liễu Ngọc Như trước sau vẫn có quy củ có trách nhiệm. Nàng lý trí lại nội liễm, ở bên hắn, từ lúc bắt đầu đã quy củ lớn hơn tình yêu. Nàng biết hắn là trượng phu nàng, đời này nàng sẽ không thay đổi, bởi vậy bất luận hắn muốn làm gì, nàng thích hay không thích đều sẽ nói thích, đều sẽ cam chịu.
Nhưng hắn nhìn ra hắn đụng vào nàng sẽ sợ hãi. Trong lòng nàng có do dự chỉ cố gắng trấn định thôi.
Sao hắn có thể để nàng tủi thân? Cũng không có cách nào chịu đựng tì vết như vậy trong cảm tình này.
Cố Cửu Tư ngủ một giấc thì tỉnh lại, mẫn cảm khi thức giấc làm hắn có chút không khoẻ, hắn vội vàng đứng dậy rửa mặt chải đầu, lúc này mới bình tĩnh lại. Hắn cho người chuẩn bị bữa sáng cho Liễu Ngọc Như, sau đó tự mình bưng bữa sáng đến phòng chất củi nhìn Thẩm Minh.
Hùng ca được người khác dẫn đi chăm sóc, Thẩm Minh ngồi ở phòng chất củi, nhìn qua có chút suy yếu.
Cố Cửu Tư đặt bữa sáng trước mặt Thẩm Minh, đứng lên nói: “Nghĩ kỹ rồi?”
“Vì sao không giết ta.” Thẩm Minh bình tĩnh mở miệng, “Ta nghe nói ngươi đã giết sạch người của Hắc Phong Trại.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
