Trên mặt Chu Diệp có chút do dự, ra vẻ không đành lòng.
Tuy không phải binh lính của hắn, nhưng vì từ nhỏ đã lớn lên trong quân đội nên việc xử lý hàng loạt binh lính có chút vượt qua giới hạn của hắn. Cố Cửu Tư nhìn thấy hắn do dự thì hít sâu một hơi: “Chu đại ca, ta biết huynh nghĩ gì, ta muốn giết bọn hắn không phải vì để hả giận cho bản thân, mà ta vì tương lai, huynh hiểu không?”
Mặt của Chu Diệp giật giật, Cố Cửu Tư nói tiếp: “Chuyện hôm nay huynh cho rằng chỉ có Lương gia tham gia sao? Hiện giờ toàn bộ người trong thành Vọng Đô đều đang nhìn huynh và ta xử trí như thế nào, thái độ của huynh và ta cũng chính là thái độ của Phạm đại nhân và Chu đại nhân. Trước đó ta không chịu xuống tay, dù ta biết bọn họ đã động tâm tư nhưng ta cũng chỉ tăng người phòng bị nhiều hơn, ta luôn cho rằng chuyện này sẽ có lúc thay đổi, ta cho rằng ta đối tốt với bọn họ thì có thể nhận được sự thông cảm của bọn họ. Hiện giờ sắp hết một tháng, rất nhanh lãi sẽ đến tay bọn họ, ta cho rằng chỉ cần tiền đến tay bọn họ thì bọn họ có thể hiểu rõ ta không phải lừa bọn họ.”
Cố Cửu Tư hít sâu một hơi, hắn nắm chặt nắm tay quay đầu đi, trên mặt có chút đau khổ: “Nhưng kết quả thế nào?”
“Ta không động thủ, bọn họ cho rằng ta dễ ức hiếp, hôm nay trên đường ta tới đây đã nghĩ vô số lần, nếu lúc trước ta dùng thủ đoạn dứt khoát như Vương Thiện Tuyền, bọn họ còn dám làm vậy sao?!”
“Chu đại ca, ta không cảm thấy người trong thiên hạ này đều là người xấu,” hắn đảo mắt nhìn Chu Diệp, thần sắc bình tĩnh, “Nhưng ta cũng không cảm thấy người trong thiên hạ này đều là quân tử. Người đều có thiện ác, có dục vọng xu lợi tị hại tham lam ích kỷ, nếu hôm nay ta không giết bọn họ, đến khi đám phú thương Vọng Đô thấy thì ai cũng học theo thì làm sao? Hiện giờ sắp khai chiến, chẳng lẽ huynh muốn Chu đại nhân và Phạm đại nhân vừa đánh giặc ở chiến trường vừa phải đề phòng nội bộ mâu thuẫn?”
Nghe được lời này, Chu Diệp nghiêm mặt lại, hắn hít sâu một hơi rồi đáp: “Ta rõ rồi.”
Chu Diệp cắn răng: “Mọi người xử quyết ngay tại chỗ, còn những người chạy trốn bên ngoài bắt về hết, một tên cũng không thể tha.”
Nghe được lời này, những người ở đây tức khắc quỷ khóc sói gào.
Sắc mặt của Cố Cửu Tư lạnh lùng, hắn buộc chính mình nhìn từng hàng người đứng trước mặt, nhìn binh lính giơ tay chém xuống, chung quanh đều là tiếng khóc đan xen tiếng mắng như địa ngục chốn trần gian.
Tay hắn run nhẹ, mà Liễu Ngọc Như trong xe ngựa nghe âm thanh bên ngoài, sau một hồi, nàng cũng run lên vì lạnh.
Tất cả chuyện này nàng đều nghe rõ ràng.
Nàng nghe ra là Cố Cửu Tư hạ lệnh, Cố Cửu Tư như vậy làm nàng có chút sợ hãi, nhưng nàng cũng biết rõ vì sao Cố Cửu Tư làm tất cả những chuyện này.
Khoảng thời gian trước kia hắn còn thức trắng đêm khó ngủ. Nàng khuyên hắn cần dùng thủ đoạn tàn nhẫn hơn nhưng hắn vẫn mềm lòng.
Chỉ là thế gian này luôn vượt qua những gì bọn họ tưởng tượng, bọn họ cho rằng, chẳng qua ngày nào Cố Cửu Tư cũng tới cửa thôi thì sao cũng được, cùng lắm thì Cố Cửu Tư bị tước quan hoặc là đánh một trận, đâu có ai nghĩ đến có thể đi đến nông nỗi trực tiếp bắt người như thế này?
Liễu Ngọc Như nghe tiếng kêu thảm thiết bên ngoài, cảm thấy bọn họ lại một lần nữa đứng ở Thương Châu, lại một lần bị những lưu dân đó vây quanh.
Nàng cắn răng ôm Ấn Hồng, chỉ nghe âm thanh bên ngoài nhỏ dần, sau một hồi, Cố Cửu Tư vén mành xe lên, miễn cưỡng cười nói với nàng: “Không sao rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Trên mặt hắn còn có máu đọng lại, sắc mặt có chút tái nhợt, hắn miễn cưỡng tươi cười lại ôn hòa, như là một phần ôn nhu cuối cùng trong thế giới hắn.
Liễu Ngọc Như ngơ ngác nhìn Cố Cửu Tư như thế này, Cố Cửu Tư rũ mắt nói thêm: “Đừng nhìn ta như vậy.”
Dứt lời, hắn buông mành, lúc này Hoàng Long chạy tới nhỏ giọng nói: “Đại nhân, thiếu hai người.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
