“Ngươi dám đến thật.” Ưng gia nhìn Cố Cửu Tư với vẻ phức tạp. Cố Cửu Tư cười cười, “Ưng gia thịnh tình như thế, sao tại hạ có thể để thất vọng được? Mở cửa lớn ra để tại hạ đi vào gặp nương tử đi.”
Sắc mặt Cố Cửu Tư không có biểu cảm gì thêm, tuy mang nụ cười nhưng ánh mắt lạnh lùng.
Cửa trại Hắc Phong Trại mở rộng ra, Cố Cửu Tư xoay người xuống ngựa để người khác dẫn vào cửa.
Mọi người nhìn Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư lắc cây quạt, hoàn toàn không có nửa điểm lực sát thương, một đường đi vào đại đường.
Ưng gia ngồi ở chính giữa đại đường, Thẩm Minh và Liễu Ngọc Như ngồi bên tay trái, Liễu Ngọc Như cúi đầu, nàng có chút không dám nhìn Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư cung kính chắp tay thi lễ với mọi người, ngôn hành cử chỉ giống một thư sinh bình thường.
Mọi người nghẹn cười, Ưng gia dùng chiếc đũa ăn đậu nành chỉ vào Liễu Ngọc Như bên cạnh Thẩm Minh: “Cố đại nhân, nè, phu nhân của người ở đằng kia kìa.”
“Tại hạ thấy rồi,” Cố Cửu Tư nở nụ cười, lại nói với Ưng gia, “Làm phiền Ưng gia thưởng cho tại hạ một cái ghế để uống chén rượu.”
“Rượu?” Ưng gia lạnh mặt, “Ngươi cho rằng ngươi còn có mạng uống rượu?!”
“Vì sao tại hạ mất mạng?” Cố Cửu Tư nhẹ nhàng mở cây quạt rồi quạt, “Chẳng qua Lương đại nhân cảm thấy tại hạ gây trở ngại cho chuyện của hắn. Nhưng tại hạ có thể gây trở ngại thì việc cũng đã thành rồi, tại hạ là huyện lệnh do Phạm đại nhân đích thân chọn, từ thân phận nha dịch trực tiếp nhảy lên chức quan, chư vị cứ động ta như vậy, ta sợ các vị hậu hoạn vô cùng.”
“Đương nhiên,” Cố Cửu Tư nghiêm mặt nói, “Tại hạ nói những lời này không phải để uy hiếp. Nếu chư vị sợ cái này cũng sẽ không trói gia quyến tại hạ lại còn có chủ ý giết người. Tại hạ chỉ nghĩ nếu phải lưỡng bại câu thương với mọi người thì chi bằng hợp tác với nhau. Ưng gia không ngại đi hỏi Lương đại nhân một chút xem hắn có quyết định này hay không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
