“Vậy Triệu Nghiêm……”
Chu Cao Lãng xua tay: “Kéo xuống nhốt lại là được.”
Cố Cửu Tư nhận mệnh, sau đó lui xuống.
Chu Cao Lãng trở về bảo người bắt giữ Triệu Nghiêm, tất cả những người xem náo nhiệt đều tản ra, Cố Cửu Tư thu dọn đồ vật dự định rời khỏi nha phủ.
Hắn vừa đứng dậy đã thấy Hoàng Long đứng ở cửa, Hoàng Long dường như có chút do dự, Cố Cửu Tư nghi hoặc nói: “Hoàng đại ca?”
Hoàng Long không nói chuyện, tựa như muốn nói cái gì đó, Cố Cửu Tư cười cười: “Hoàng đại ca cũng muốn về nhà sao? Cùng nhau đi.”
Hoàng Long gật đầu đi theo Cố Cửu Tư ra ngoài, hai người đi ra huyện nha, hơn nửa ngày, Hoàng Long mới lắp bắp nói: “Thì ra, thì ra ngươi lợi hại như vậy……”
Cố Cửu Tư “Ừm” một tiếng, sau đó nói: “Một chút quyền cước công phu thôi, không có gì.”
Hoàng Long trầm mặc, một lúc sau hắn nói: “Chuyện hôm nay, cảm ơn ngươi.”
“Vốn là chuyện thuộc về bổn phận.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
