Lúc Cố Cửu Tư chờ tên tiểu ăn mày đi tìm người, Liễu Ngọc Như đã đi theo Giang Nhu tới nha phủ.
Có rất nhiều người chen chúc nhau bên ngoài nha môn, rất nhiều khẩu âm hỗn tạp, đừng nói là khẩu âm phía Nam, thậm chí cả Bắc Lương cũng có. Người không câu nệ nam nữ, nữ tử thì nói lời muốn nói, ngay cả giọng nói cũng vừa lớn vừa lảnh lót, không có nửa phần ngượng ngùng gì cả, nhìn qua đã biết là người trong giang hồ.
Liễu Ngọc Như xếp hàng, cảm thấy có chút gò bó, nhưng Giang Nhu lại khí định thần nhàn (*). Có một nữ tử mặc váy màu xanh biển đứng phía trước hai người, bà quay đầu đáp lại Giang Nhu: “Các ngươi cũng đến quan phủ lấy chứng nhận?”
(*) Khí định thần nhàn: bình thản.
“Đúng vậy.” Giang Nhu cười, bà quay sang hỏi thăm nữ tử mặc váy màu xanh biển: “Ngài từ chỗ nào tới?”
“Ta từ Hà Dương lại đây, nhà chồng ta họ Thẩm, nhưng người kêu ta Tam Nương là được.”
“Tam Nương,” Giang Nhu cũng không chối từ, gọi theo nữ nhân kia nói rồi bắt đầu trò chuyện thân thiết, sau đó còn giới thiệu chính mình, “Thiếp thân là người Dương Châu, nhà chồng họ Cố, ta nhìn qua có vẻ lớn hơn Tam Nương vài tuổi, nếu không ngại, có thể gọi ta một tiếng Nhu tỷ. Đây là con dâu ta Ngọc Như, ngươi trực tiếp gọi tên nàng là được.”
Thẩm Tam Nương gật đầu, bà đánh giá hai mẫu thân chồng nàng, nghi hoặc nói: “Có một câu, không biết Tam Nương có nên hỏi hay không, nếu như không hợp lý, người không đáp cũng được.”
“Tam Nương cứ nói đừng ngại.”
“Hà Dương cách Đông Đô quá gần, lại gần Thương Châu, Lương Vương phản loạn thì Hà Dương sẽ loạn lên, hơn nữa có quá nhiều lưu dân ở Thương Châu, muội và lang quân nhà muội chỉ sợ có biến nên sớm vạch kế hoạch tới U Châu. Nhưng Dương Châu lại không giống, từ trước đến nay Dương Châu cũng giàu có và đông đúc, lại cách chiến khu khá xa, các tỷ tới U Châu là vì…?”
Liễu Ngọc Như nghe mọi người nói những lời này, nàng chậm rãi nhíu mày, trong lòng không khỏi có chút bất an.
Hiện giờ con số dân cư mới ở U Châu tăng lên quá nhiều, Vọng Đô đặc biệt nghiêm trọng, cùng là thương nhân từ các nơi khác tới đây để an cư bình ổn kinh tế thương mại, bởi vì hoàn cảnh buôn bán ở U Châu tốt hơn nơi khác rất nhiều. Vì thế quan phủ Vọng Đô quy định, mỗi ngày phát danh ngạch kinh thương không thể vượt mười cái. Trước khi giao công văn, nếu không có vấn đề gì thì mới bắt đầu xếp hàng. Giang Nhu đã nộp công văn rất nhiều lần, nhưng cũng bị các loại lý do để trả lại, hiện giờ đã là lần thứ năm bà đi nộp.
Liễu Ngọc Như và Giang Nhu xếp hàng đến buổi chiều mới đến lượt bọn họ, sau khi cung cung kính kính trình công văn lên, Giang Nhu nói với quan viên kia: “Đại nhân, tửu lầu bọn ta hẳn là sắp hoàn thành rồi, hiện giờ gần kéo được hai tháng, không phải buôn bán lớn gì cả, nếu còn không thể mở cửa, e rằng người làm ở tửu lầu sẽ thật sự không có việc gì để làm mất. Hiện giờ có công việc quả thật không dễ dàng gì, phiền người thông cảm cho.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)