Liễu Ngọc Như nhìn thấy Cố Lãng Hoa bước vào cửa thì biết Cố Lãng Hoa nhất định là đi mật đạo rồi.
Mật đạo là một lối ra khác dẫn tới bên trong một sản nghiệp của Cố gia, Vương Thiện Tuyền đã phái người đi thanh lọc tất cả sản nghiệp của Cố gia, Liễu Ngọc Như không biết có phải người của Vương Thiện Tuyền đã tìm được mật đạo bên kia hay không, nhưng nàng cũng không quan tâm được nhiều như vậy. Nàng nhìn thấy một mình Cố Cửu Tư bị người ta vây lại, một đường chém giết về phía Vương Thiện Tuyền.
Vương Thiện Tuyền nhìn ra được ý đồ bắt giặc phải bắt vua trước của Cố Cửu Tư, có vết xe đổ của Vương Vinh, ông ta không dám buông lỏng, dứt khoát hoàn toàn rút khỏi cuộc chiến, đi thẳng đến xe ngựa ở phía xa, nói với phụ tá của mình: “Cố gắng bắt sống, không bắt được thì thôi. Nếu như cái thằng nhãi ranh này không chết, sau này Dương Châu sợ là mỗi một người đều muốn tới một lần như thế.”
Phụ tá chắp tay đưa tiễn Vương Thiện Tuyền, mà Cố Cửu Tư còn đang chết lặng vung đao chém trong đám người.
Một mình hắn bị rất nhiều người vây quanh, quần áo trên người bị máu nhuộm bẩn, Liễu Ngọc Như nhìn thấy xung quanh đánh nhau, hàng xóm xem náo nhiệt đều trốn đi, Liễu Ngọc Như quét mắt bốn phía một vòng, thấy một cửa hàng lương thực cách đó không xa, nàng vội vàng thừa dịp loạn mà đi đến cửa hàng đó.
Nàng dùng đao mạnh mẽ chém cửa sổ của cửa hàng, giờ phút này người trong cửa hàng đều chạy hết, Liễu Ngọc Như đi tìm cái vò chứa dầu, nàng bưng ra từng chậu từng chậu, sau đó hóp lưng lại như mèo, giấu ở trong con hẻm nhỏ, bắt đầu rót dầu từ trong hẻm ra bên ngoài.
Một mình Cố Cửu Tư hấp dẫn sự chú ý của mọi người, nhịp tim nàng dồn dập, sợ có người phát hiện ra.
Liễu Ngọc Như đổ dầu trên đất xong, lập tức bắt đầu lấy dầu, bột mì, quần áo…. Cái gì có thể đốt được đều mang lên lầu hai. Mà lúc này trên người Cố Cửu Tư đã có vết đao, hắn thở hổn hển, còn chặn cổng Cố phủ lại, từ đầu đến cuối không để cho người ta tiến lên một bước.
Đao trong tay hắn đã bị chém gãy rồi, hắn lại cướp lấy một thanh đao. Phía sau hắn là cổng lớn Cố phủ, hắn dựa vào đó thủ vững, không chịu lui nhường một bước.
Vết thương trên vai chảy máu, hắn nhìn người dồn đến trước mặt, khoảnh khắc đó, hắn thật sự cảm thấy rõ ràng, có lẽ bản thân phải chết ở đây.
Hắn thở hổn hển, che lấy vết thương, mà người xung quanh thấy hắn chém giết thì sợ rồi, không ai dám tiến lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)