Edit và beta: meomeoemlameo.
Sáng hôm sau Kiều Vũ gọi điện cho cô, nói buổi chiều sẽ phải về Bắc Kinh, lần này trùng hợp gặp nhau như thế nên anh mời cô đi ăn trưa. Thịnh Kiều đáp ứng ngay.
Gần đến giữa trưa, Kiều Vũ lái một chiếc xe Audi màu đen tới đón cô, sau khi xuống xe anh dựa cửa xe trong bộ tây trang, vẫy vẫy tay với Thịnh Kiều.
Nhân viên công tác lập tức đều hóng hớt ra mặt, Thịnh Kiều vội giải thích: “Anh ấy là luật sư của em, mọi người mau thu hết mấy câu viết trên mặt lại đi!”
Hoắc Hi bưng cơm hộp, lấy đũa chọc chọc, không ăn.
Tiểu Đản: “Ối chà, fan bạn gái chạy theo người khác rồi.”
Hoắc Hi: “Không muốn đi làm nữa đúng không?”
Tiểu Đản: “……”
Nơi Kiều Vũ đặt chỗ là một nhà hàng truyền thống ở địa phương, lầu các đặt trên hồ nước, dương liễu lả lướt, cảnh trí rất đẹp. Suy xét đến thân phận của cô nên vị trí cũng vắng, dễ để che giấu, sẽ không bị quấy rầy.
Người phục vụ mang thực đơn lên, Kiều Vũ nghĩ thầm, có lẽ con bé sẽ khách khí, vẫn để mình gọi đi, kết quả Thịnh Kiều cầm lấy thực đơn, cần không khách khí bao nhiêu có không khách khí bấy nhiêu: “Cái này cái này cái này cái này cái này, lấy hết, cái này cái này cái này, cũng muốn.”
Kiều Vũ: “Gọi nhiều thế em ăn được sao?”
Thịnh Kiều: “Ăn không hết thì gói về. Em nói anh nghe nha, cơm hộp ở đoàn phim thật sự khó ăn lắm, ngày nào em cũng phải ăn, ngửi mùi em đã muốn nôn ra rồi ấy.”
Kiều Vũ bị vẻ mặt ghét bỏ của cô chọc cười: “Nữ chính còn phải ăn cơm hộp à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



