Đạo diễn Vương và Hoắc Hi có quan hệ cá nhân không tồi, nhưng cũng bị câu “Chồng ơi” của Thịnh Kiều dọa đến mức hồi lâu vẫn chưa phục hồi được tinh thần, lửa giận cũng bay mất luôn.
Cả trường quay nhìn theo, vừa khiếp sợ vừa hóng drama, ánh mắt thuần vẻ bà tám.
Giờ phút này Thịnh Kiều chỉ hận không thể tự tát mình chết luôn. Đầu óc không còn quay vòng, cũng không thiếu Oxy nữa, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, xong đời.
Cái giá của việc lỡ miệng này cô phải trả thế nào đây?
Hoắc Hi còn lôi kéo cổ tay cô, thấp giọng nói: “Đi thôi.”
Mặt cô quả thực xám như tro tàn: “Em có thể giải thích……”
Anh khẽ mỉm cười: “Không cần, đi thôi.”
Cô cũng thật sự hết cách tiếp tục ở lại hiện trường, cả quãng đường cô đều cúi đầu để Hoắc Hi lôi ra khỏi phim trường. Cánh truyền thông đằng sau còn muốn đuổi theo liền bị Tiểu Đản và Phương Bạch ngăn lại, Đinh Giản vội vã chạy theo sau.
Hoắc Hi đưa cô lên xe, bàn tay chống cửa xe nói: “Anh đi xử lý sự tình, em về khách sạn nghỉ ngơi trước đi.”
Thịnh Kiều cũng không dám nhìn anh, cúi đầu gật đầu.
Xe vừa đi, cô bụm mặt gào lên một tiếng. Đinh Giản suýt thì lên cơn trụy tim, vô cùng đau đớn kinh ngạc khó hiểu hỏi: “Hai người…… Hai người rốt cuộc sao lại thế này?”
Thịnh Kiều vừa gào vừa khóc: “Em xong rồi, em phiêu quá, em sai rồi. Em phải làm sao bây giờ đây!”
Đinh Giản sống không còn gì luyến tiếc mà gọi điện cho Bối Minh Phàm.
Bối Minh Phàm ở đầu bên kia còn đang ăn lẩu, nghe thấy Đinh Giản nói vậy, di động suýt thì rớt trong nồi. Anh ta hét lớn: “Cô nói lại lần nữa xem?”
“Kiều Kiều gọi Hoắc Hi là chồng ở địa điểm thu hình, toàn bộ người trong đoàn phim đều nghe thấy, bên cạnh còn có truyền thông tới thăm ban.”
Bối Minh Phàm: “Thịnh Kiều!!!! Cô lấy giấy chứng nhận kết hôn hồi nào?? Cô bí mật kết hôn mà không nói cả cho người đại diện của cô sao!!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
