Edit và beta: meomeoemlameo.
Hoa đào và tuyết trắng bay lãng đãng trong không trung.
Kỷ Gia Hữu nói: “Nàng ta rất đáng thương.”
Ấy? Cô ta đang làm gì thế?
Cô lấy ra công cụ nhỏ lần này mình mang tới —— một chiếc xẻng có thể co duỗi, cô ngồi xổm dưới gốc cây xúc đất, “Thời gian chuẩn bị đạo cụ của tổ đạo diễn quá ngắn, cái cây này chắc mới trồng thôi, chắc chắn không thể chôn sâu. Lại đây lại đây lại đây, chị em mình xúc đất bứng nó ra!”
Tổ đạo diễn: “???”
Cô tưởng cô là Lỗ Trí Thâm à?
(Lỗ Trí Thâm: là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết văn học cổ điển Trung Hoa Thủy Hử. Lỗ Trí Thâm là một trong 108 anh hùng Lương Sơn Bạc. Ông có sức khỏe cường tráng, nhổ bật gốc dương liễu ở trước chùa Trấn Quốc.)
Kỷ Gia Hữu làm xong thế đứng tấn, dang tay ôm cây, dưới sự phối hợp của Thịnh Kiều, cậu nhẹ nhàng nhấc được cây đào lên. Ra rồi. Tổ đạo cụ vẫn làm chi tiết khá tốt, dưới gốc cây còn chôn một chiếc chiếu rách nát, có thể nhìn thấy xương trắng lờ mờ bên trong.
Tuy biết là giả, Thịnh Kiều vẫn vội chắp tay vào nhau vái vái. Kỷ Gia Hữu ngồi xổm trên mặt đất bẻ hết tất cả nhánh của cây đào, chỉ để lại thân cây trụi lủi. Cậu lấy ra con dao quân dụng của mình, bắt đầu cưa từ giữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


