Edit và beta: meomeoemlameo.
Mãi đến khi Thịnh Kiều chụp xong hết album ảnh tạo hình, Hoắc Hi mới đi vào.
Cô không dám nhìn anh, lại không nhịn được ngắm trộm anh, vừa ngắm vừa nỗ lực cải thiện khả năng kháng cự của mình. Nhìn nhiều sẽ quen thôi! Sau này nhất định có thể chống cự lại bạo kích quyến rũ của anh!
Sau đó Hoắc Hi nâng khóe môi, nghiêng đầu mỉm cười với ống kính.
……
Mạng em cho anh này cho anh hết này, anh lấy đi lấy đi.
Cô còn phải đổi sang thường phục chụp một shoot hình nữa nên bèn trở lại phòng thử đồ. Thường phục mà đoàn phim chuẩn bị cho cô là một chiếc áo quây màu xám với áo khoác da màu đen, dưới nách còn cột một bao đựng súng. Cần cổ trắng như tuyết và xương quai xanh tinh xảo của cô lộ ra không thiếu chút gì.
Đạo diễn nhìn một lát, nói với cô: “Hơi gầy, trong khoảng thời gian này cháu mời huấn luyện viên thể hình rèn luyện cơ thể một chút nhé.”
Shoot ảnh tạo hình thứ hai, đạo diễn yêu cầu hai người cùng chụp, Thịnh Kiều một tay cầm súng, nghiêng người đứng một bên, họng súng cách trán Hoắc Hi chỉ 3cm.
Hai người điều chỉnh ổn thỏa vị trí của từng người theo yêu cầu của đạo diễn, ngón tay Thịnh Kiều siết thật chặt, hít sâu một hơi, giơ súng trong tay lên. Cô đối diện với khóe môi hơi nhếch một bên của Hoắc Hi, anh lẳng lặng nhìn cô, tựa như khinh thường, tựa như châm chọc, lại tựa như có một sự đau khổ áp lực khôn cùng.
Cô không cầm nổi khẩu súng kia.
Nhiếp ảnh gia nói: “Tiểu Kiều, cô đừng run nữa! Mắt đừng ngó linh tinh, nhìn Hoắc Hi đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


