Edit và beta: meomeoemlameo.
Suy đoán của Thịnh Kiều không sai, hòn đảo này trước đây chính là một đảo ngắm cảnh, tổ đạo diễn thuê để làm bối cảnh, dọn sạch sẽ trong ngoài một lượt, đừng nói dã thú, đến động vật nhỏ cũng chẳng có con nào.
Mấy người khác kinh hồn táng đảm mà ngủ lều trại, hai người họ ngủ trong căn nhà lớn, có giường có túi ngủ, buổi sáng còn có hải sản ăn.
Sáng sớm họ đã bị nhân viên công tác đánh thức, rửa mặt xong bằng đồ vệ sinh được chuẩn bị bởi tạp vụ ở hiện trường, chuyên viên trang điểm của tổ chương trình lại trang điểm lần nữa cho hai người, xong xuôi họ còn phải đến chỗ mấy khách mời khác trang điểm cho bên đó.
Rốt cuộc khi lên hình vẫn cần phải có hình tượng.
Thẩm Tuyển Ý đeo túi của mình lên, vác khẩu súng chẳng còn tác dụng nào của mình, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đẩy cửa ra ngoài: “Đi, xuất phát tìm thuyền thôi! Nhất định phải đưa người anh em của anh sống sót rời khỏi đây!”
Ngày ghi hình hôm sau chính thức bắt đầu.
Không khí và phong cảnh trên đảo rất tốt, Thịnh Kiều cũng không vội vàng, đi dạo chậm rì rì, Thẩm Tuyển Ý còn phải thúc giục cô mau mau đi tìm thuyền. Thúc giục mấy lần Thịnh Kiều vẫn mang dáng vẻ thản nhiên không nóng nảy, Thẩm Tuyển Ý đột nhiên cảm động nói: “Người anh em, anh biết em thật ra muốn ở lại chung với anh. Anh hiểu rõ tâm ý của em rồi, không cầu cùng sinh, nhưng mong cùng tử!”
Sau đó Thịnh Kiều liền bắt đầu nỗ lực tìm thuyền!
Trong lúc đi họ gặp được một ít bẫy rập nhỏ và trạm kiểm soát mà tổ chương trình thiết lập, đều vượt qua một cách thuận lợi. Gần tới giờ ăn trưa, hai người đều hơi đói, nhưng thức ăn trong túi chẳng còn bao nhiêu. Thịnh Kiều nghĩ thầm, cứ kiên nhẫn mà nhịn vậy, dù sao chỉ còn mấy tiếng nữa là kết thúc ghi hình.
Sau đó cô liền thấy Thẩm Tuyển Ý đeo máy ảnh lên lưng, móc trong túi ra hai túi bánh mì, một túi bánh quy, một hộp hải sản, lén lút đưa qua.
Thịnh Kiều hỏi: “Từ đâu ra?”
Thẩm Tuyển Ý: “Buổi sáng nhân lúc đạo diễn không chú ý, anh thó ở chỗ họ đấy.”
Tổ đạo diễn thu hết màn này vào đáy mắt: “…………”
Chúng tôi cung cấp cho hai anh chị chỗ dừng chân và bữa sáng, anh chẳng những không biết cảm ơn, còn trộm đồ của chúng tôi!
Chỉ có đồ ăn không có nước, gặm hai miếng bánh mì cô đã thấy hơi bứ cổ, Thịnh Kiều nhìn một vòng, nói: “Tôi lại đâm rớt hai trái dừa xuống nhé.”
Vì thế hai người lại bắt đầu đâm vào cây dừa, vừa mới đâm rớt một trái, Thẩm Tuyển Ý đang vọt mạnh bỗng phanh gấp một cái, hô to: “Người anh em! Em bốc khói rồi! Mau nằm sấp xuống!”
Thịnh Kiều còn chưa phản ứng được bốc khói là có ý tứ gì, nhưng thấy Thẩm Tuyển Ý bỗng nằm xoài xuống đất, cô cũng bèn làm theo, sau đó cô liền thấy bộ cảm ứng trên mũ mình tỏa ra làn khói xanh lục.
Bị đánh lén!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
