Edit và beta: meomeoemlameo.
Ngoại trừ người lái thuyền thì mỗi một ca nô ngồi ba người, khách mời, người quay phim, và trợ lý quay phim. Nhưng thôi tổ chương trình còn rất dụng tâm, sáu chiếc cano là sáu màu khác nhau tương ứng với màu tiếp ứng của mỗi người, đến cả Lạc Thanh cũng không thiếu phần.
Thịnh Kiều nhảy lên chiếc thuyền nhỏ màu bạc của mình, chờ mọi người ngồi lên những chiếc ca nô còn lại. Ca nô khởi động, lao vút về những hướng khác nhau.
Gió biển thoải mái tươi mát, trong không khí đều là mùi biển. Tốc độ của ca nô quá nhanh, nhịp tim cũng kích thích theo từng đợt sóng biển. Ban đầu còn có thể nghe thấy tiếng la hét sợ hãi của Phương Chỉ, về sau từng người đi xa nhau quá, cũng chỉ có tiếng gió và tiếng động cơ gầm rú.
Cô không nhịn được hỏi trợ lý quay phim đang dọn đồ xuống: “Tại sao hòn đảo này lại tên là đảo Con Cua ạ?”
Trợ lý nói: “Tối qua đạo diễn ăn cua, thuận miệng đặt tên.”
Thịnh Kiều: “???”
Trợ lý lấy một chiếc balo quân dụng lớn xuống từ cano. Sau khi mở ba lô ra, thứ đầu tiên mang ra lại còn là một khẩu súng.
Thịnh Kiều còn đang ngồi xổm trên bờ cát chơi với sao biển nhỏ, ngó mắt thấy khẩu súng kia, đôi mắt cô trợn tròn lên.
Sau đó cô liền thấy trợ lý lại lôi từ trong balo ra một bộ đồ lính ngụy trang.
Gì đây? Ăn gà hàng real à?
Trợ lý nói: “Thay bộ trang bị laser này vào đi.”
Thịnh Kiều yên lặng nhận lấy, nhân lúc cô mặc trang bị, trợ lý ở cạnh nói quy tắc: “Bộ đồ này được trang bị một thiết bị nhận laser, sau khi trúng đạn, thiết bị sẽ phản ứng dựa theo vị trí thương tích của cô.”
“Khói đỏ tượng trưng đã chết, sẽ bị loại ngay. Khói xanh lục có nghĩa là vết thương nhẹ, có thể tiếp tục trò chơi. Khói xanh lam có nghĩa là trọng thương, phải đứng tại chỗ đợi mệnh chờ đồng đội cứu trợ.”
Thịnh Kiều mặc xong áo ngụy trang, vén mái tóc dài lên, đội mũ quân đội, cũng có mấy phần khí thế của nữ quân nhân anh hùng. Trợ lý lại đưa khẩu súng kia cho cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

