Edit và beta: meomeoemlameo.
Bối Minh Phàm thấy mãi mà cô không nhắn lại, bèn gọi thẳng qua, vừa kết nối được liền vui tươi hớn hở nói: “Hơn nữa bên cậu ta đã ký rồi nhớ. Chờ ngày mai cô về, buổi tối anh đã sắp xếp một bữa tiệc gặp mặt với nhà đầu tư, ký hợp đồng luôn tại đấy, đỡ phải suốt ngày bị người ta nhớ thương.”
Thịnh Kiều: “……”
Đợi một lát, Bối Minh Phàm kỳ quái hỏi: “Sao cô không nói gì thế?”
Thịnh Kiều: “Không có lời nào để nói ạ.”
Bối Minh Phàm: “À, anh quên mất cô ghét Hoắc Hi. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó nhé, cô có biết hai chữ Hoắc Hi này tượng trưng cho cái gì không? Tượng trưng cho rating đấy!”
Thịnh Kiều: “Anh có biết bốn chữ ‘Hoắc Hi Thịnh Kiều’ này tượng trưng cho cái gì không? Tượng trưng cho việc em sẽ bị dìm chết đấy.”
Bối Minh Phàm: “……”
Tính cách của cô gái này bây giờ anh ta cũng đoán được đến 70-80% rồi, bình thường rất dễ nói chuyện, cũng không có vẻ thực dụng gì, giao việc gì cho cô cô đều sẽ nghiêm túc hoàn thành. Nhưng một khi đề cập đến cái cô gọi là nguyên tắc mấu chốt, thì thật sự mười trâu cũng không kéo lại nổi.
Anh ta thật sự không đoán được chuyện ghét Hoắc Hi này có tính là nguyên tắc của cô không.
Đầu bên kia điện thoại lại không có tiếng động gì, lòng Bối Minh Phàm đang bất ổn, liền nghe thấy cô nói: “Vì tranh cướp tài nguyên này mà anh đã vất vả rồi. Chuyện còn lại anh sắp xếp đi ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


