Edit và beta: meomeoemlameo.
Nếu ý tưởng của Thịnh Kiều chính xác, thì có khả năng rất lớn là những dân làng họ nhìn thấy vừa rồi, bây giờ cũng đều biến thành hình cắt giấy. Nếu như tới toà nhà cũ tổ chức hôn lễ, nói không chừng sẽ nhìn thấy một phòng toàn người giấy.
Mọi người tưởng tượng đến cảnh tượng kia liền rùng mình một cái, tuy rằng biết đều là cốt truyện do chương trình thiết kế, vẫn không khỏi sợ hãi.
Phương Chỉ cũng mặc kệ bên cạnh là ai, ôm chặt cánh tay đối phương, run giọng nói: “Chúng mình đừng đi nữa, mau rời khỏi nơi này đi. Chỉ cần tìm được cửa ra, có phải sẽ kết thúc ghi hình đúng không?”
Tằng Minh nói: “Chỉ sợ không đơn giản như vậy, đã mở ra nhiều cốt truyện như thế, nhất định có nhiệm vụ.”
Mấy người nhất thời im lặng, Thẩm Tuyển Ý đột nhiên xì một tiếng, cúi người nhặt tấm hình cắt giấy con ngựa trắng lên, hai tay nắm đầu đuôi nó, cầm lên xé thẳng tay.
Roẹt một tiếng, xé nó thành hai nửa……
Mọi người: “???”
Thẩm Tuyển Ý: “Thế này không phải là được à? Có cái gì mà phải sợ? Nếu đúng là do giấy biến thành, bây giờ chân thân bị huỷ hoại rồi, tới buổi tối cũng không biến lại được đâu. Bây giờ chúng ta cứ đi tới tòa nhà lớn đi, đốt hết bọn người giấy bên trong! Để tôi xem đạo diễn làm sao biến cái nhà không thành đống người.”
Tổ đạo diễn thu hết màn này vào mắt: “???!!!”
Đậu má, cậu ta là bug à?
Cái ý tưởng tồi tệ này cũng nghĩ ra được?
Tổng đạo diễn cầm bộ đàm tức muốn hộc máu nói: “Trừ thẳng tay điểm sinh mệnh của cậu ta cho tôi!”
Sau đó mấy người liền thấy điểm sinh mệnh của Thẩm Tuyển Ý điên cuồng rớt tạch tạch tạch, trong nháy mắt đã rớt xuống 50.
Thẩm Tuyển Ý: “???”
Tai nghe vang lên giọng nói hệ thống không cảm xúc: “Phá hư đạo cụ, trừ 50 điểm sinh mệnh, xin người chơi tự giải quyết cho tốt.”
Thẩm Tuyển Ý tức điên, gào ầm lên với máy quay: “Cái này cũng coi là đạo cụ à? Các người gài nhau quá rồi!”
Có một màn náo loạn này, cảm giác sợ hãi tan vỡ không ít, mọi người đều thoát ra khỏi cốt truyện, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Ban đầu, tổ đạo diễn cũng không ngờ cốt truyện sẽ bị Thịnh Kiều tiết lộ nhanh như vậy, họ vốn đang định để họ đi vào nhà lớn dọa họ bằng cả căn nhà toàn người giấy, tổng đạo diễn ở bên cạnh vô cùng đau đớn nói: “Một cái bug không đủ, còn hẳn một đôi!”
Ngày với chả ngựa.
Mấy người quay lại đường cũ, đi về phía họ còn chưa đi. Con đường càng ngày càng rộng hơn, chẳng mấy chốc họ đã thấy một tòa nhà lớn sừng sững cách đó không xa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)