Edit và beta: meomeoemlameo.
Hồi lâu, cô nghe thấy Hoắc Hi hỏi: “Nếu anh đã là tiên tử, thì anh hạ phàm làm gì?”
Thịnh · đúng lý hợp tình · Kiều: “Để độ em ạ.”
Hoắc Hi: “……” Anh rốt cuộc không nhịn được ý cười trong giọng nói, “Thịnh Kiều, về sau em đừng làm nghệ sĩ nữa, qua studio của anh viết content riêng cho anh đi.”
Cô cũng cười qua điện thoại, giọng nói khi cô rúc trong chăn nghe vừa mềm mại lại ngọt ngào, “Vậy thì ông chủ phải trả em thật nhiều lương nhé.”
Anh thấp giọng: “Chà, được thôi.”
Cô vốn tưởng đêm nay sẽ run rẩy và mất ngủ, nhưng nhờ có cuộc gọi của anh, đến cảnh tượng trong mơ cũng rất ấm áp.
Sáng sớm hôm sau, Thịnh Kiều còn đang ngủ nướng, chuông cửa vang lên. Đinh Giản tưởng Bối Minh Phàm tới, vừa gọi cô thức dậy vừa đi mở cửa.
Ngoài cửa là một anh chuyển phát nhanh, “Xin chào, đồ chuyển phát nhanh của chị đây ạ, mời chị ký nhận.”
Đinh Giản nhìn tên ghi trên hộp là “Kiều”, điện thoại cũng là số của Thịnh Kiều, không nghi ngờ gì cả, ký nhận xong thì ôm vào phòng, gọi về phía phòng ngủ của Thịnh Kiều: “Kiều Kiều, đồ chuyển phát nhanh của em tới rồi.”
“Chuyển phát nhanh? Dạo này em có mua gì đâu ạ.”
Cô nằm trên giường chơi di động, “Chị mở ra xem hộ em với ạ.”
Đinh Giản đáp một tiếng, cầm dao gọt hoa quả cắt băng dính ra. Khi chiếc hộp mở ra, chị loáng thoáng ngửi thấy một mùi không đúng lắm, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Thịnh Kiều còn đang cày rank trên Super Topic của Hoắc Hi, liền nghe thấy một tiếng thét thảm thiết tê tâm liệt phế trong phòng khách.
Di động rớt đánh bộp, Thịnh Kiều đứng phắt dậy xốc chăn lao ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



