Edit và beta: meomeoemlameo.
Lương Tiểu Đường bị sợ không nhẹ tí nào, cả người cứ run rẩy suốt, trạng thái của cô bé thế này cũng chẳng có cách nào đi làm tiếp, Thịnh Kiều dắt cô bé đi vào phòng ghi âm.
Cô kéo cửa đi ra ngoài.
Phương Bạch đang đứng ngoài hành lang giải thích mấy chuyện vừa rồi với trợ lý đạo diễn, hai người còn trẻ, đều rất tức giận. Thấy Thịnh Kiều đi ra, họ vội vã hỏi: “Cô bé kia thế nào rồi ạ? Thật sự không báo cảnh sát sao?”
“Con bé không muốn báo cảnh sát, tạm thời chúng ta chưa báo, chờ em ấy bình tĩnh một lúc đã.”
Phương Bạch nhìn cô hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được, kéo cô qua một bên lặng lẽ hỏi: “Chị Kiều Kiều, chị giúp cô bé vì em ấy là Hi Quang ạ?”
Thịnh Kiều sửng sốt một chút, không trả lời ngay, cô rũ mắt nhìn sàn nhà, hồi lâu mới thấp giọng nói: “Tiểu Bạch, em đã từng gặp phải hoàn cảnh vô cùng tuyệt vọng chưa? Chính là cái kiểu…… xung quanh không có lối đi, toàn là đường cùng ấy.”
Phương Bạch ngẫm nghĩ, lắc đầu: “Hồi em tuyệt vọng nhất là hồi lớp 12 ạ.”
Cô mỉm cười: “Lớp 12 còn có thể có hi vọng mà, cứ đếm thời gian thôi, còn biết khi nào sẽ kết thúc. Nhưng nếu đã đi đến bước đường cùng, thì thực sự chẳng có cách nào, chỉ biết cầu xin người khác sẽ vươn tay giúp đỡ thôi.”
“Chị Kiều Kiều, chị từng trải qua thời điểm như thế ạ?”
Có ư?
Sao lại không kia chứ, cái ngày cô phát hiện mình đã trở thành Thịnh Kiều, cái ngày cô phát hiện Kiều Tiều biến mất khỏi thế giới này, cái ngày cô phát hiện cha mẹ anh trai dùng ánh mắt xa lạ đánh giá cô.
Tuyệt vọng vô cùng, cô cũng không chịu nổi khi nhớ lại ngày kia.
Khi đó, cô hy vọng biết bao có ai đó có thể kéo cô lên, có thể nói cho cô, con đường tiếp theo cô phải đi thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
T phe mạnh tinh trầm

