Edit và beta: meomeoemlameo.
Bà Kiều còn nhớ rõ Thịnh Kiều.
Lần trước cô có tới nhà, nhút nhát sợ sệt đứng ở dưới lầu, tuy rằng cách rất xa không thấy rõ được dáng người, nhưng bà vẫn có cảm giác thân thiết khó tả. Giờ phút này đứng gần, bà thấy rõ khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết của cô, một đôi mắt đỏ bừng, ấm ức vô cùng.
Trong lòng Bà Kiều tức khắc khó chịu cực kì, cảm giác thân thiết không rõ từ đâu này khiến bà đẩy xe lăn tới gần, duỗi tay cầm lấy tay Thịnh Kiều, dịu giọng nói: “Con tên là Kiều Kiều nhỉ? Sao vậy con, có gì nói với dì nhé, con bị ấm ức chỗ nào?”
Những giọt lệ Thịnh Kiều vất vả lắm mới nhịn xuống lại sắp trào ra.
“Muộn thế rồi sao con còn chưa ăn, như vậy không tốt cho dạ dày đâu. Tiểu Vũ, kêu Dì Trương làm mấy món đi.”
Kiều Vũ ở cạnh bất đắc dĩ nói: “Mẹ, Dì Trương nghỉ rồi ạ.”
Bà Kiều phản ứng được, vỗ vỗ tay Thịnh Kiều, cười nói: “Vậy để dì làm cho con ăn, Kiều Kiều muốn ăn gì nào?”
Thịnh Kiều khụt khịt mũi: “Con ăn bát mì là được rồi ạ.”
Kiều Vũ: “…… Thôi để con nấu cho. Mẹ, Thịnh Kiều tặng quà năm mới cho bố mẹ đấy ạ, hai người cứ trò chuyện đi ạ.”
Dứt lời anh xoay người vào phòng bếp.
Thịnh Kiều tán gẫu xong với Bà Kiều, lại đứng dậy chào hỏi Ông Kiều, “Con…… con chào chú ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
