Edit và beta: meomeoemlameo.
Anh vào phòng, di động của Thịnh Kiều gác trên đầu giường đang lặng lẽ lập loè.
Hoắc Hi cầm lên thì thấy người gọi là Chung Thâm, anh nhận cuộc gọi, đầu bên kia lo lắng gào lên: “Kiều Kiều, em làm sao vậy? Em không sao chứ?”
“Tôi là Hoắc Hi, cô ấy không sao rồi.”
Trên màn hình khóa là ảnh chụp anh.
Đây là một bức ảnh tự chụp, không phải là ảnh full HD của anh. Đó là một tấm ảnh chụp sân khấu từ xa, anh cầm microphone nhìn về phương xa. Trên sân khấu không có ánh đèn, chỉ có thân hình thẳng tắp của anh, bốn phía có những ánh sáng lập loè. Đó là ánh đèn tiếp ứng của anh, giống như sao trời lấp lánh giữa màn đêm, bao vây lấy anh.
Người bình thường sẽ không biết đây là anh.
Anh nhìn về phía cô gái nằm trên giường bệnh, hình như cô cũng cảm giác được, mặt mày nhăn lại, sắp sửa tỉnh dậy. Hoắc Hi lại thả di động ra, lui về phía sau hai bước.
Thịnh Kiều mở mắt ra, xoa xoa đầu, khàn giọng nói: “Tiểu Bạch, chị muốn uống nước.”
Hoắc Hi đi đến bên cạnh rót nước, quay lại đặt lên tủ đầu giường, lạnh giọng nói: “Hơi nóng đấy, để nguội một chút rồi uống.”
Thịnh Kiều đang giãy giụa ngồi dậy khỏi giường lại ngã ngửa ra.
Hồi lâu, cô nhệch miệng quay đầu lại, nhìn thấy Hoắc Hi khoanh tay đứng ở mép giường. Cô chớp mắt, rồi chớp mắt thêm lần nữa, trên mặt nảy lên vẻ mặt cực kì phức tạp.
Bài hát “Tôi Không Xứng” đã không đủ để biểu đạt tâm trạng của cô nữa rồi, chỉ có thể dùng “Tôi Có Tội”.
Cô ngồi dậy, sửa sang tóc tai, nhỏ giọng hỏi: “Hoắc Hi, sao anh lại tới đây ạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


