"Chị dâu, chị dâu?"
Dư Phong cầm bát trên tay, quay đầu nhìn Nguyễn Chi đang ngẩn người, gọi mấy lần liền.
Cũng may là trời tối, Nguyễn Chi mới không lộ ra dáng vẻ thất thần của mình. Cô giấu đi sự mất tự nhiên trên mặt, hỏi lại:
"Dư Phong, cậu vừa nói gì? Chị không nghe rõ."
Dư Phong đưa chiếc bát đã rửa sạch cho Tần Dã, lặp lại:
"Chị dâu, em vừa hỏi chị có biết đội trưởng đang tìm ai không? Anh ấy chưa từng nhắc đến chuyện này với bọn em."
Nguyễn Chi miễn cưỡng mỉm cười, đáp:
"Anh ấy chưa từng nói với chị."
Dư Phong nghĩ cũng phải, đội trưởng và chị dâu mới quen nhau lúc kết hôn.
Chuyện này giờ Nguyễn Chi không biết cũng là điều bình thường. Dư Phong không hỏi thêm nữa, trò chuyện với Tần Dã vài câu rồi tiếp tục làm việc.
Tiếng nước chảy dần ngừng lại.
Sau khi Dư Phong và Tần Dã rửa xong bát đũa, họ dọn dẹp bàn ăn rồi cùng nhau rời đi. Trước khi đi còn dặn Nguyễn Chi vào phòng sớm một chút, ban đêm trong núi lạnh hơn nhiều.
Nguyễn Chi vẫy tay chào họ, rồi ngồi ngẩn người trên ghế nằm thêm một lát.
Khung cửa kính cũ kỹ của căn nhà có viền bằng gỗ, lớp sơn đã bong tróc gần hết.
Nguyễn Chi ngồi trên giường lướt điện thoại, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng than khóc u uất. Bóng cây lắc lư in lên rèm cửa, không hiểu sao lại khiến cô thấy bất an. Dù gì sau căn nhà này cũng là ngọn núi hoang.
Cô bỗng nhớ đến cái đêm năm xưa bị nhốt cùng Hình Kinh Trì. Khi đó cũng ở trong núi, ngoài trời cũng có gió núi rít gào, chỉ là đêm đó trăng sáng hơn một chút.
Hôm ấy, cậu thiếu niên dỗ cô vẽ lá trúc bằng cành cây, còn bản thân thì lặng lẽ mò ra góc kho. Cậu kiên nhẫn lục soát từng chỗ một, cuối cùng phát hiện ra kho này không chỉ có một cánh cửa chính mà còn có một lỗ chó nhỏ.
Bên ngoài lỗ chó có một con chó sói to lớn bị xích.
Lỗ này người lớn không thể chui ra, nhưng với những đứa trẻ như bọn họ thì vừa đủ.
Đám buôn người vốn dĩ trước đó còn cắt cử người gác đêm, nhưng thấy bọn trẻ đều co ro trong góc không dám nhúc nhích nên bắt đầu lười biếng, giao việc canh giữ lại cho con chó sói.
Khi Hình Kinh Trì mò mẫm quay về, trên mặt cậu dính đầy bụi bẩn.
Cậu vừa ngồi xuống đã thấy một đôi mắt to tròn long lanh đang nhìn mình. Đôi mắt mèo nhỏ ầng ậng nước, bàn tay bé xíu nắm chặt cành cây, thấy cậu trở về thì bĩu môi như sắp khóc.
Thiếu niên cau mày, ngồi xuống bên cạnh cô, nghiêm giọng:
"Khóc gì chứ? Anh có phải không quay về đâu."
Cô bé Nguyễn Chi bên cạnh lặng lẽ dịch sát lại gần cậu. Nhìn thấy trên mặt cậu dính đầy vệt đen, cô giơ tay lên lau vụng về.
"Anh ơi, mặt anh bẩn rồi."
"..."
Mấy chữ "Bẩn thì kệ đi" vừa đến cổ họng, nhưng khi bàn tay mềm mại của cô bé chạm vào mặt mình, Hình Kinh Trì lại không nói nổi nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)