Bên cạnh giường, chiếc đồng hồ hiển thị rõ ràng thời gian lúc này—
11:21
Nguyễn Chi cắn đầu ngón tay, co rúc trong chăn, cả người như bị một con quái thú khổng lồ trong gara cán qua, eo đau đến sắp gãy. Đêm qua Hình Kinh Trì không biết nổi điên cái gì.
Khác với sự vội vã của lần đầu tiên, lần này anh như biến thành một người khác.
Anh cố tình giày vò cô, từng chút từng chút một, không mạnh không nhẹ. Hơi thở nóng rực nặng nề phả lên gáy cô, đôi tay giữ chặt cô trong lòng, chiếm đoạt toàn bộ giác quan của cô. Nguyễn Chi càng cầu xin, anh càng mạnh hơn.
Cứ như chỉ cần cô trốn tránh một chút, anh sẽ lập tức dùng móng vuốt sắc bén ép cô vào trong lòng.
Ngoài cửa phòng ngủ có tiếng động.
Nguyễn Chi vội vàng nhắm mắt lại, rụt sâu hơn vào trong chăn. Hôm nay cô mà còn để ý đến Hình Kinh Trì thì đúng là đồ ngốc.
Trên giường nhô lên một cái u nhỏ.
Hình Kinh Trì đi đến, khẽ nhấc chăn lên nhìn vào bên trong. Cô mèo nhỏ của anh nhắm mắt thật chặt, đuôi mắt còn đỏ hoe, nhưng hàng mi khẽ run rẩy lại bán đứng cô.
Anh vươn tay ôm cô lên, khóe môi hơi nhếch, giọng điệu trêu chọc: "Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi anh bế em về."
Lần này Nguyễn Chi không thể giả vờ được nữa, cô trừng mắt nhìn anh, lên án: "Anh cố tình đúng không? Buông thả như vậy có xứng với danh xưng cảnh sát nhân dân của anh không hả?"
Hình Kinh Trì ung dung đi về phía bàn ăn, giọng bình thản: "Anh đâu có buông thả, tuần này mới hai lần thôi."
Nguyễn Chi: ???
Chuyện này có thể tính theo số lần trong tuần sao?
Cô tức đến mức phồng má như con cá nóc, bị Hình Kinh Trì đặt xuống ghế, anh còn chu đáo đặt thêm một tấm đệm mềm để cô ngồi thoải mái hơn. Nguyễn Chi lén lút nhìn lên bàn ăn.
Giỏi thật, toàn là đồ ăn đặt ngoài hàng.
Người đàn ông hôm qua còn bảo cô bớt đặt đồ ăn ngoài, hôm nay đã gọi cả bàn thức ăn từ quán riêng mang về. Nhưng mà, chất lượng món ăn có vẻ rất cao.
Từ bé đến giờ cô chưa từng được ai chăm sóc thế này.
Hồi nhỏ, Lâm Thiên Tầm và Nguyễn Thanh đều rất bận rộn. Một người chạy khắp nơi vì cổ vật, một người đi khắp thế giới vì thiết kế trang sức. Thời gian họ ở nhà rất ít, chứ đừng nói đến việc đưa đón cô đi học.
Khi đó, Nguyễn Chi đều do ông bà đón về.
Mùa hè năm cô năm tuổi, đúng lúc ba mẹ cô đều ở thành phố Thành, ông bà nội giao việc đón cô lại cho họ để hai người có thêm thời gian bên con gái. Nhưng cả hai đều quên mất chuyện này, và cũng chính ngày hôm đó, Nguyễn Chi bị kẻ buôn người bắt cóc.
Cũng vào ngày đó, cô gặp Hình Kinh Trì.
Đã gần hai mươi năm trôi qua, nhưng cô vẫn nhớ như in mọi chuyện.
Lúc đó, cô sợ hãi vô cùng.
Cô bé nhỏ xíu rúc vào bên cạnh cậu thiếu niên cũng đang hoảng sợ, hơi ấm từ cậu khiến cô cảm thấy an toàn trong không gian tối tăm lạnh lẽo ấy. Cậu bé nắm chặt tay cô không buông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


