Tim đập thình thịch.
Thế nhưng ánh mắt của Nguyễn Chi lại dần dần tối đi.
Cô ngẩng đầu, đối diện với ánh nhìn của người đàn ông. Đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng sự tìm tòi, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt cô tựa như những bông tuyết nhẹ rơi.
Nguyễn Chi có thể cảm nhận được.
Anh không thực sự muốn hôn cô, anh chỉ muốn biết lý do.
Lực đẩy trên vai anh rất yếu, đối với Hình Kinh Trì mà nói thì chẳng khác nào một cái vuốt nhẹ của mèo, mềm mại đặt trên bờ vai anh.
Hình Kinh Trì chăm chú nhìn Nguyễn Chi, thấy hàng mi cô rũ xuống, đuôi mắt hơi đỏ.
Cô nghiêng đầu, chỉ để lộ nửa bên mặt trước mắt anh, môi mím lại, ý từ chối vô cùng rõ ràng.
Hình Kinh Trì khẽ nín thở, cánh tay đang ôm eo cô chậm rãi buông ra, bất chợt ngồi dậy rồi ngồi xuống mép giường. Anh nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc ấy, anh không dám nhìn cô. Một lúc lâu sau, anh mới khàn giọng nói:
“Xin lỗi.”
Bầu không khí rơi vào tĩnh lặng.
Sau đó, Hình Kinh Trì đứng dậy đi vào phòng tắm.
Nguyễn Chi dùng khóe mắt liếc nhìn bóng dáng anh khuất dần sau cánh cửa phòng tắm, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Cô thả lỏng cơ thể, nằm xuống giường, trong đầu rối như tơ vò.
Thích Hình Kinh Trì đối với cô mà nói không phải là điều khó thừa nhận, nhưng cái tên “Chim Sẻ” đêm qua vẫn ám ảnh trong tâm trí cô.
Trốn tránh là phản ứng bản năng của cô.
Sân vườn tràn ngập ánh nắng vàng rực, những đóa hoa kiêu hãnh vươn mình, khoe sắc dưới mặt trời. Chỉ có lớp đất ẩm trong sân là dấu vết duy nhất còn sót lại sau cơn mưa đêm qua.
Nguyễn Chi ngồi xổm bên vũng nước, đánh răng, hai má phồng lên, ánh mắt dõi theo hai người đàn ông trong sân đang hít đất.
Rõ ràng cả hai đã uống rượu cả đêm, vậy mà sáng sớm đã tràn đầy sức lực như thế.
Cô xuống lầu tránh mặt Hình Kinh Trì, không vào phòng tắm, đang thất thần ngồi ngoài sân thì người đàn ông ấy đã mang cốc nước, bàn chải đánh răng và khăn mặt đến tìm cô. Trên bàn chải còn đã có sẵn kem đánh răng.
Cả hai người đều ngầm hiểu không nhắc đến chuyện lúc sáng.
Nguyễn Chi không nói nhiều, rửa mặt xong liền vào bếp.
Khi cô mang bữa sáng ra thì Hình Kinh Trì và Tần Luật vừa hay bước vào.
Tần Luật nhìn thấy Nguyễn Chi đã nấu bữa sáng, sững sờ một lúc rồi chạy nhanh đến trước mặt cô, gãi đầu, ngại ngùng nói:
“Chị dâu, sao chị còn vào bếp nữa, em nhanh lắm mà.”
Nguyễn Chi liếc nhìn gương mặt ửng đỏ của Tần Luật, dường như anh ta không dám nhìn thẳng vào cô. Cô khẽ cười:
“Không sao, ngồi xuống ăn đi. Tay nghề của tôi cũng không tệ đâu.”
Cô làm bữa sáng bằng những nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh.
Một nồi bún nóng hổi cùng vài chiếc bánh bao hấp. Cô đã ước lượng khẩu phần ăn của Hình Kinh Trì rồi đoán chắc Tần Luật cũng không ăn kém là bao.
Nguyễn Chi cầm một bát nhỏ, nhìn Tần Luật đổ ớt vào bát lớn. Hai người đàn ông ăn bún theo cách giống nhau, cúi đầu, ăn một cách lặng lẽ, cuốn sạch mọi thứ trên bàn như cơn gió.
Nguyễn Chi: “……”
Cô cảm thấy có lẽ mình nấu vẫn chưa đủ, không biết hai người này có ăn no hay không.
Hình Kinh Trì ngước mắt, liếc nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn đối diện. Cô đang dán mắt vào Tần Luật, đôi môi hơi hé mở, như thể đang kinh ngạc trước tốc độ ăn của anh ta.
Tần Luật không nhận ra được gì, húp sạch bát canh rồi thốt lên kinh ngạc:
“Chị dâu, tay nghề của chị không phải chỉ ‘khá được’ đâu, còn giỏi hơn cả đầu bếp trong đội của bọn em!”
Nói xong, anh còn giơ ngón cái về phía Nguyễn Chi.
Những lời như thế, ai mà không thích nghe.
Nguyễn Chi mỉm cười:
“Nếu có dịp đến thành phố Phong nhất định phải ghé nhà tôi ăn cơm đấy nhé.”
Hình Kinh Trì đen mặt nhìn Nguyễn Chi cười vui vẻ. Ở bên anh hai ngày, cô chưa từng cười với anh như vậy. Tần Luật chỉ nói một câu, cô đã vui vẻ thế này.
Tần Luật đột nhiên cảm thấy sống lưng lành lạnh.
Anh ta nhìn quanh nhưng không thấy điều gì kỳ lạ, bèn nghĩ rằng chắc là do say rượu, nên mới sinh ra ảo giác.
Hình Kinh Trì và Nguyễn Chi không nán lại lâu, ăn sáng xong liền chuẩn bị lái xe rời đi.
Tần Luật đứng ở cửa lưu luyến vẫy tay chào họ, còn tiện thể kết bạn WeChat với Nguyễn Chi.
Trong suốt quá trình ấy, Hình Kinh Trì đeo kính râm, sắc mặt lạnh tanh nhìn họ nói chuyện, không nói một lời.
Tần Luật cứ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không thể nói ra được.
Anh ta nhanh chóng gạt bỏ cảm giác kỳ lạ ấy ra sau đầu, cười gọi với theo Nguyễn Chi:
“Chị dâu! Nếu em đến thành phố Phong nhất định sẽ ghé ăn cơm!”
Ngồi trên xe, Nguyễn Chi quay đầu vẫy tay:
“Nhớ nhắn tin cho tôi trên We—”
Câu nói còn chưa dứt, Hình Kinh Trì đột ngột đạp chân ga, tốc độ xe vọt lên. Khoảnh sân xinh đẹp cùng với Tần Luật thoáng chốc biến mất khỏi tầm mắt của Nguyễn Chi.
Cô quay sang nhìn Hình Kinh Trì đầy khó hiểu, lẩm bẩm:
“Anh chạy nhanh thế làm gì, em còn đang nói chuyện với A Luật mà.”
Bàn tay đang cầm vô lăng của Hình Kinh Trì khựng lại.
A Luật? Mới có mấy tiếng mà đã gọi thân thiết như thế rồi?
Buổi sáng này không dài cũng chẳng ngắn, nhưng Nguyễn Chi lại cảm thấy thời gian trôi chậm hơn bình thường. Cả quãng đường Hình Kinh Trì cứ im lặng, mặt lạnh tanh chẳng nói câu nào.
Nguyễn Chi chẳng hiểu nổi anh bị làm sao, nhưng cô cũng đang bực mình đây.
Thế là hai người cứ vậy mà một lời cũng không nói với nhau suốt dọc đường về.
Vừa về đến nhà, Nguyễn Chi lập tức tít tít tít chạy lên lầu. Nếu không thay quần áo sớm, cô sắp bị siết đến nghẹt thở rồi.
Sau khi thay đồ xong, Nguyễn Chi nhìn vết hằn đỏ trên ngực mà xót xa. Tối qua cô phải ngủ chung giường với Hình Kinh Trì, cả đêm chỉ mặc bộ đồ lót không vừa, ngủ được đã là giỏi lắm rồi.
Sáng mai họ bay về, Nguyễn Chi nhân tiện sắp xếp luôn hành lý. Sau khi xuống lầu, cô không thấy Hình Kinh Trì đâu, chỉ thấy cửa phòng anh ta khép hờ, thấp thoáng vọng ra tiếng trò chuyện.
Nguyễn Chi đoán chắc anh đang nghe điện thoại nên cô trực tiếp đi vào bếp.
Tối hôm trước cô mua rất nhiều đồ, hôm nay phải ăn cho hết, dù sao sáng mai họ cũng rời đi.
Khi Nguyễn Chi bận rộn trong bếp, Hình Kinh Trì cũng không rảnh rỗi. Anh đang nghe Tần Dã báo cáo về vụ án mà họ đã nói hôm qua. Dựa vào lời khai và những manh mối mà anh cung cấp, họ đã xác định được vị trí đại khái của ngôi mộ.
Hình Kinh Trì liếc mắt qua khe cửa nhìn người trong bếp, giọng trầm thấp:
“Chuyện này đợi tôi về rồi xử lý. Các cậu về nghỉ ngơi trước đi.”
Tần Dã nghĩ đến việc đội trưởng của mình vẫn đang trong kỳ nghỉ phép, tiện miệng hỏi:
“Đội trưởng, anh với chị dâu bao giờ về thế? Tôi với Tiểu Phong còn đợi hai người mời cơm đấy.”
Hình Kinh Trì nghĩ đến cô gái nhỏ nhà mình có khi vẫn đang giận, nhưng ngoài miệng vẫn đáp:
“Chuyện này tùy cô ấy quyết định, tôi chờ thông báo. Thứ Hai gặp tôi ở đội.”
Tần Dã cười cười. Ở đội, ngay cả cục trưởng cũng không sai khiến nổi Hình Kinh Trì, thế mà giờ lại có ngày anh ta phải ‘chờ thông báo’.
Anh chọc ghẹo:
“Đội trưởng, anh nghỉ phép xong rồi à?”
Giọng Hình Kinh Trì lạnh xuống:
“Không muốn nghỉ thì đến đội mà ngồi.”
Nói xong, anh trực tiếp cúp máy.
Thực ra anh có kỳ nghỉ phép, nhưng Nguyễn Chi thì không. Thứ Hai cô ấy phải đi làm, vậy anh còn nghỉ gì nữa?
Bên kia, Tần Dã ngẩn ngơ nhìn điện thoại bị cúp ngang.
Đội trưởng lại phát cáu rồi.
Anh ta cười lắc đầu, xem ra sau này họ còn nhiều cơ hội thấy đội trưởng ăn quả đắng.
Nghĩ đến vụ án, Tần Dã cầm tài liệu xem lại lần nữa. Để thu hẹp phạm vi của ngôi mộ cần thêm vài ngày nữa. Không biết đằng sau vụ làm giả này còn ẩn giấu bí mật gì đây?
“Tần Dã, cậu cười cái gì thế?”
Lâm Quỳ vỗ nhẹ lên vai anh, tò mò hỏi.
Tần Dã hoàn hồn, thu lại nụ cười, liếc nhìn Lâm Quỳ:
“Không có gì, vừa gọi điện cho đội trưởng thôi. Mà sao cậu lại sang đây? Bên pháp y không bận à?”
Lâm Quỳ vừa giao báo cáo giám định cho đội hai, tiện đường đi ngang qua đội một, thấy Tần Dã đang gọi điện thì đoán chắc anh đang nói chuyện với Hình Kinh Trì nên lẻn vào nghe ngóng. Quả nhiên đoán đúng.
Cô nghiêng đầu, chớp mắt dò hỏi:
“Tần Dã, đội trưởng sao không về cùng các cậu?”
Tần Dã âm thầm kêu khổ.
Lâm Quỳ thích Hình Kinh Trì là chuyện ai cũng biết. Cô ấy là bác sĩ pháp y, vào cục cùng thời điểm với đội trưởng. Anh cứ tưởng Hình Kinh Trì đã kết hôn thì cô sẽ bỏ cuộc, không ngờ vẫn còn quan tâm như vậy.
Anh liếc cô một cái, xua tay:
“Về pháp y đi, đội trưởng có việc ở cục.”
“À… Vậy à…”
Lâm Quỳ không giấu nổi vẻ thất vọng. Cô cúi đầu, chậm rãi rời đi, trong lòng vẫn tò mò không biết người phụ nữ mà Hình Kinh Trì cưới rốt cuộc là ai.
Bên này, sau khi cúp máy, Hình Kinh Trì không vào nhà ngay mà mở email của Tần Dã đọc. Người mà họ bắt được ở thành phố Điền chính là "Tam ca".
Gã này không giống đám Chim Trời.
Cho đến nay, họ vẫn chưa tra được thông tin cá nhân của hắn—tên, quê quán đều không rõ. Chỉ biết rằng hắn theo Chim Trời đã nhiều năm và biết không ít chuyện.
“Hình Kinh Trì, vào ăn cơm đi!”
Giọng nói lanh lảnh của Nguyễn Chi vọng ra từ trong nhà.
Ánh mắt Hình Kinh Trì khẽ động, trong lòng bất giác thở phào.
Nghe giọng này có vẻ không còn giận nữa, chắc là có thể dỗ được rồi.
Sáng nay không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà anh cứ muốn nghe từ miệng cô một câu gì đó, rõ ràng hai người trước kia không hề quen biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
