Kết quả Tống Triều Anh ăn xong là về ngay. Bà đến đây đơn thuần là muốn thăm con trai và bạn gái của con trai mà thôi. Lần này bà đã gặp được rồi, cũng yên tâm rồi, mọi nghi hoặc đều được giải tỏa.
An Tĩnh giữ Tống Triều Anh lại nhưng không thành công.
Nghe bà nói sau khi quay về còn có mấy người bạn chơi bài đang đợi bà, lịch trình dày đặc.
An Tĩnh và Trần Thuật tiễn bà xong, hai người nắm tay chầm chậm quay về.
An Tĩnh không hiểu lắm, tại sao cô Tống đột ngột đến, ăn một bữa cơm rồi lại đột ngột quay về, hơn nữa xấu hổ nhất là vì sao cô lại nói với cô Tống những lời ấy cơ chứ.
An Tĩnh bực bội, vừa đi vừa đá những hòn sỏi nhỏ dưới đất như trút giận vậy.
An Tĩnh thở dài, cúi đầu ủ rủ thật sự muốn ngửa mặt lên trời gào lên mất mặt quá.
Từ trước tới nay chưa từng mất như thế, đột nhiên moi hết tim gan, nói hết tất cả suy nghĩ của mình trước mặt Trần Thuật và mẹ cậu ấy. Cứ như cầu hôn vậy.
Đột nhiên Trần Thuật ghé sát về phía cô, cúi đầu gần vào tai cô, gọi cô một tiếng.
An Tĩnh vẫn đang mãi suy nghĩ, không để ý bị cậu gọi tên, giật cả mình, cô gườm gườm nhìn cậu: "Làm gì vậy?"
Trần Thuật nhướng mày, đôi mắt đen láy bắt gặp ánh mắt cô, làn môi mỏng nhếch lên, cười nhẹ chậm rãi nói: "Không có gì, chỉ muốn gọi tên em thôi."
An Tĩnh hết nói nổi. Cô mím môi tiếp tục bước đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


