Sân bóng rổ ngoài trời, đây là khu vực thanh thiếu niên thường xuyên tụ tập, cả khu đất rộng lớn có mấy sân bóng rổ liền, đám Trần Thuật chiếm lĩnh một sân, đây cũng là nơi họ thường xuyên tới chơi.
Ánh đèn sáng trắng trên đỉnh đầu chiếu thẳng xuống.
Ở giữa sân, một mình Trần Thuật mồ hôi đầm đìa, ánh mắt dữ dằn, khó phân biệt được vui buồn,
Nhiều sức lực tới mức không biết trút vào đâu. Rõ ràng là vẫn chưa hết tức giận.
Đám Châu Tề ngồi bên ngoài sân nhìn cậu. Tống Tư ngửa đầu bực bội uống một ngụm nước, uống xong cậu ta bóp nát chai nước suối đã uống hết, khẽ chửi tục một câu. Sau đó cậu ta quay sang than phiền với Lục Cách: "Tôi bảo này, lớp ông toàn bọn vớ vẩn vậy, để ý người lớp ông một chút có được không hả, cái quái quỷ gì cũng nói ra được."
Lục Cách sa sầm mặt xuống: "Biết rồi."
Sự việc là thế này, lúc ấy bọn họ đang ở quán trà sữa ngoài trường. Mấy người ngồi nói chuyện với nhau, Trần Thuật đội mũ, cúi đầu nghịch điện thoại, không hề nổi bật.
Chắc là người mới vào không nhìn thấy cậu. Bọn họ ngồi xuống chiếc bàn đằng sau Tống Tư.
Mấy tên nam sinh ấy sao khi gọi xong đồ thì ngồi buôn chuyện với nhau, nói rất lớn tiếng. Buôn một hồi liền nói tới tin đồn về Trần Thuật, một người hỏi: "Trần Thuật với cô gái kia thế nào rồi, đang tốt đẹp sao đột nhiên lại chia tay."
Cậu ta thật sự rất muốn biết người mà hot boy nổi tiếng Trần Thuật chơi chán rồi đá có mùi vị như thế nào. Cậu ta chưa nói hết câu, thì nghe thấy một tiếng động lớn vang lên phía sau.
Trần Thuật không kiềm chế được, cậu đứng dậy môi mím chặt, đạp mạnh vào bàn. Khuôn mặt tối sầm dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, quay phắt người lại cầm cốc trà sữa trên bàn đổ thẳng lên người cậu ta, sau đó túm cổ áo cậu ta, không nói không rằng xông lên đánh luôn.
Lúc ấy không ai kịp phản ứng.
Tống Tư cũng nghe thấy, còn định quay lại bảo bọn họ nói năng cẩn thận một chút, nhưng chưa kịp mở miệng thì ai đó đã nổi trận lôi đình.
Trong quán trà sữa có không ít học sinh nữ.
Sau khi sự việc xảy ra, tiếng la hét vang khắp quán, tất cả mọi người đều lùi ra ngoài, chỉ còn lại đám người bọn họ.
Cái tên đó cũng không phải dạng vừa, hắn bị Trần Thuật đấm một quả, sững sờ một hồi mới phản ứng lại, hai mắt gườm gườm, tốc độ cũng nhanh, nhân lúc hỗn loạn cũng đáp trả được một quả.
Trần Thuật nheo mắt, ngón cái chùi mép, sau đó bật cười, vô cùng ngông cuồng, tiếp đó cái tên ngu ngốc kia bị Trần Thuật đè xuống đất đánh cho một trận, hoàn toàn không thể nào chống cự lại được, bọn họ ngăn cũng không ngăn được.
Trần Thuật túm chặt cổ áo cậu ta, ánh mắt dữ tợn, giọng nói khàn khàn hỏi: "Mày vừa nói cái gì? Tao nghe không rõ, mày nói lại một lần nữa trước mặt tao xem."
Tên đó bị đánh tới nổi nước mắt đầm đìa, cầu xin Trần Thuật vừa khóc vừa nói lần sau không dám nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


