Hai người họ rất khó xử, chứng kiến màn kịch anh hùng cứu mỹ nhân, đôi tình nhân làm hòa với nhau rồi lại bị anh em vứt bỏ.
Tống Tư rất vô tội. Cậu ta nhăn mặt lập tức nói: "A Thuật, là anh em không được như thế đâu, tôi nói cho ông biết là ông thấy sắc quên bạn, ông có biết vừa rồi tôi nghĩ gì không, lúc nãy tôi còn đang nghĩ nếu ông không đánh lại được tên béo kia tôi sẽ lập tức chạy lên chắn trước mặt ông."
Cậu ta vừa nói vừa tỏ vẻ nghĩa khí ngút trời.
"Không đúng." Châu Tề đứng bên cạnh sờ cằm ngẫm nghĩ: "Nhưng tôi nhớ, hình như lúc nãy ông đang trốn đằng sau mà. À, đúng rồi, ông đi lên lúc nào ấy nhỉ? Là lúc tên béo kia bỏ chạy?"
Tống Tư một mực phủ nhận: "Tôi đâu có, không phải!"
Trần Thuật mặt lạnh tanh, trông có vẻ sắp nổi nóng.
Châu Tề tinh mắt nhanh chóng nhận ra.
Cậu ta liếc thấy vẻ mặt Trần Thuật cũng không nói thêm nữa, lập tức kéo Tống Tư đi và nói: "Tống Tiểu Tư không còn sớm nữa, mau đi thôi."
Tống Tư cau mày: "Đi cái gì mà đi, tôi vẫn chưa nói xong mà."
An Tĩnh: "... Tạm biệt."
Trần Thuật cau mày: "Mặc kệ cậu ta."
Cậu dắt tay cô chuẩn bị đi lấy xe. Nhưng mới đi được một bước, An Tĩnh kêu lên một tiếng, cúi đầu.
Chân của cô đau đau, chắc là bị trẹo chân.
Vẫn đi được, chỉ là thấy đau, cô vừa nhấc chân lên thì thấy Trần Thuật cau mày, nhìn cô: "Sao thế?"
An Tĩnh chỉ xuống dưới chân, "Hơi đau."
Lông mày Trần Thuật càng nhíu chặt hơn.
Cậu ngồi xuống, hai tay vén gấu quần đồng phục của cô lên, cái cổ chân nhỏ nhắn thon thả lộ ra ngoài, cậu nhìn mắt cá chân nhỏ bé của cô, trắng trẻo mịn màng, không bị sưng đỏ cậu mới yên tâm một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


