Nghỉ trưa, ở quán trà sữa gần trường học, quán bật nhạc Châu Kiệt Luân, thỉnh thoảng lại nghe tiếng học sinh nói chuyện với nhau.
An Tĩnh một tay chống cằm, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, hiếm khi để đầu óc trống rỗng như vậy.
Một cốc trà sữa khoai môn đơn giản đặt trên bàn.
Kỷ Nguyên gọi cô mấy lần liền.
Lúc ấy An Tĩnh mới giật mình: "Sao vậy?"
Ky Nguyên nghiêng đầu nhìn cô, "Dạo này đầu óc cậu cứ để đâu đâu vậy?"
"Thật sao?" An Tĩnh cười, cúi đầu hút trà sữa.
Ngoài cửa quán trà sữa bỗng trở nên náo nhiệt.
"Ôi, các cậu cũng ở đây à?" Tống Tư phát hiện ra bọn họ liền chào hỏi.
Kỷ Nguyên gật đầu.
Trần Thuật sững người khi thấy cô.
Ánh mắt hai người gặp nhau.
Trần Thuật cau mày, nhìn cô một lúc bằng ánh mắt phức tạp, sau đó quay mặt đi trước, ngồi xuống ghế trống bên cạnh. Cậu bực bội nhìn Tống Tư: "Nhanh lên." Dứt lời, cậu liền cúi đầu chơi game trên điện thoại.
An Tĩnh cụp mắt, uống ngụm trà sữa. Rất ngọt, nhưng cô không nhận ra được vị đường, chỉ thấy miệng đăng đắng.
Sau lần tức giận bỏ đi đó, trên lớp, Trần Thuật không còn nói chuyện với cô như trước đây nữa, những khi bắt buộc phải tiếp xúc, giọng điệu của cậu rất thờ ơ lạnh lùng, nếu gặp bên ngoài sẽ coi như cô không tồn tại.
Gọi đồ uống xong, Tống Tư đi đến cạnh bàn hai người nói chuyện.
Cậu ta cười cợt, bắt đầu ba hoa khoác lác.
Nói một hồi cậu ta mới chợt nhạn ra có gì đó không đúng, cho dù cậu ta gợi bao nhiêu chuyện An Tĩnh trước sau chỉ cúi đầu, không nói một lời. Còn Kỷ Nguyên lúc nào cũng lạnh lùng băng giá, nhát thời cậu ta khó xử vô cùng.
Cậu ta khẽ ho một tiếng, nhận thấy bầu không khí thật kỳ lạ.
Rốt cuộc giữa An Tĩnh và Trần Thuật đã xảy ra chuyện gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


