Vu Thần ngẩn ra vài giây, tay đnag cầm ly nước bỗng dừng lại, anh gật đầu, “Ừm, làm sao vậy?”
“Anh có thể nói với em một chút, lúc ấy em không đáp ứng Cố Mục Niên, sau đó anh ấy phản ứng như thế nào?”
Vu Thần nhớ lại trước kia, sắc mặt càng thay đổi, ùa lên một cổ bất đắc dĩ và đau lòng, “Ngày đó em không đáp ứng cậu ấy, một mình nó ở chiếc ghế ở cổng sau trường ngồi cả buổi tối. Ngày hôm sau liền bay trở về trường học. Nghe bạn cùng phòng của nó nói, lúc đó nó như người vô tri vô giác, cả ngày uống rượu, rất đáng thương, cơ thể xíu chút nữa là không chịu được, có lần bởi vì uống rượu còn phải đưa vào bệnh viện.
Vu Thần lắc đầu, nói: “Làm sao có khả năng, nó chính là một cái người chung tình. Từ lúc em học cấp 3 đã bắt đầu thích em, mãi cho tới bây giờ. Anh nhớ tới năm trước, có lần nó tới tìm anh uống rượu, còn nói em không thích nó, nó khổ sở ghê gớm, nhưng mà vẫn nói sẽ không buông tay.”
“Tại sao anh ấy lại cứ cố chấp như vậy chứ…” Khương Dao bĩu môi.
“Aida, khả năng có loại người chính là như vậy đi, thật ra từ lúc bị em cự tuyệt năm đó, nó đối những nữ sinh khác đều duy trì một khoảng cách, nó trực tiếp đem tâm của mình khóa chặt lại, không để cho người khác tiến vào. Nhưng mà tẩu tử, lúc trước em cự tuyệt, bây giờ đã đáp ứng, nó cũng sẽ không trách tội của em đâu.”
Khương Dao cười cười, giọng điệu thê lương: “Nếu em nói là gần đây em mới biết được chuyện này thì ạn có tin không?”
“… Có ý tứ gì chứ?!”
“Gần đây em mới biết được chuyện anh ấy viết thư tình cho em, lúc trước em không có nhận được thư tình.” Khương Dao thở dài.
“Tại sao???? Tẩu tử, em đây là…... Đây là chuyện gì đã xảy ra a?” Vu Thần đều ngốc, câu chuyện sao lại phát triển theo chiều hướng như vậy?!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
