Khương Dao nghe vậy, liên tục ho khan vài tiếng, bị nghẹn làm cho mặt đỏ rần. Cố Mục Niên sốt ruột vỗ vỗ lưng cô, "Không có việc gì chứ? Ăn chậm một chút..."
Tuyết Mạt cũng hiểu sự ngại ngùng của Khương Dao: "Là mẹ dọa đến Dao Dao rồi."
Khương Dao sửng sờ vài giây, gật gật đầu, giọng điệu hơi chút ngượng ngùng: "Vậy thì... Đính hôn đi."
Gia trưởng hai bên đều vui vẻ ra mặt, bắt đầu thương lượng chuyện đính hôn.
Sau bữa cơm, Khương Dao và Giang Hú cùng nhau thu dọn đến phòng bếp, còn việc rửa dọn để cho người giúp việc làm. Cô ra ngoài nhìn thấy Cố Mục Niên không có ở phòng khách, không biết anh đan chỗ nào rồi.
Tuyết Mạt chú ý tới anh mắt của Khương Dao, liền nói: "Dao Dao đang tìm Mục Niên sao? Dì vừa nhìn nó đi ra hoa viên đằng sau rồi."
"Vâng; con đi tìm anh ấy."
Cô đi đến hoa viên phía sao, quả thực nhìn thấy anh đứng một mình, không biết đang suy tư điều gì.
Hình như có chút nặng nề, bộ dáng như mang nhiều tâm sự.
Cô nhỏ nhẹ đi qua, đứng ở sau lưng anh vỗ một cái, giọng điệu nghịch ngợm: "A, Cố Mục Niên, anh ở đây làm chi vậy..."
Anh liễm mi thản nhiên cong môi, nắm lấy tay cô, "Không có gì, nghĩ chút chuyện."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
