Khương Dao cười, lẳng lặng chờ đợi phản ứng của anh, thấy anh còn chưa ôm cô, trong miệng cô liền dịch du nói: "Nha, không ôm coi như xong."
Cô làm bộ muốn buông tay, anh liền hướng phía trước một bước, đem cô ôm lấy. Anh chế trụ đầu của nàng, đem cô gắt gao ấn vào trong ngực, ở bên tai cô nhẹ nói: "Ôm em thế nào cũng không đủ."
Khương Dao im lặng cong khóe miệng,ôm lấy lanh, "Vậy lúc nào nah muốn ôm, em cũng sẽ rất hoan nghênh."
Anh ôm cô đi về phía trước vài bước, đem cô đặt ở trên tường hôn một phen. Hắn hơi thở nóng bỏng ở bên tai cô lúc nào cũng hiện lên, cô thật sự rất đỏ mặt.
"A, Cố Mục Niên, nấu cơm, bụng em rất đói." Cô chọc chọc lồng ngực của anh
"Không phải nói ngày hôm qua em nói sẽ làm gà nướng cho anh sao? Đi làm thôi." Anh nói.
"Đi, để anh nếm thử tay nghề của em." Cô nắm tay anh đi ra khỏi phòng ngủ. Hai người đi đến phòng bếp, anh giúp cô đeo tập dề, cô xắn tay áo lên bắt đầu rửa rau.
Khương Dao ngây người, trong lúc nhất thời nhớ không ra, "Lúc nào?"
"Là lần ăn lẩu đó, lúc anh đi trả tiền, trở về liền nghe thấy em nói bới cậu ta, em chỉ là coi anh là ca ca."
Khương Dao nhớ ra, "Hóa ra khi đó anh nghe thấy?! Hèn gì khi lúc anh trở về sắc mặt lại kì quái như vậy..."
Anh liễm mi cười nhẹ, lóe qua một tia cô đơn, "Anh nghe thấy liền khổ sở chết."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
