Có rất nhiều nhân viên nhìn thấy Cố Mục Niên trở lại, đều đưa ánh mắt nhìn về phía anh
Anh lại không để ý tới những người đó, đi đến trước mặt Khương Dao.
Cô nhìn anh, thu lại tâm tình của mình, bên môi tràn đầy ý cười: "Cố Tổng..."
Cố Mục Niên thu lại cảm xúc, nói: "Tổ chức cuộc họp khẩn cấp, anh lập tức đi tới."
"Vâng."
Khương Dao thấy thế, ánh mắt lộ ra ý bảo anh cứ làm việc đi. Bây giờ chuyện của công ty là quan trọng.
Anh quay người rời đi, Khương Dao mới che miệng bắt đầu ho khan. Rất tốt, vừa rồi anh không có nhìn ra cô đang ngã bệnh.
Khương Dao tiếp tục làm việc của mình, lại cảm giác đầu càng ngày càng đau, trước mắt có chút choáng. Ngón tay bấm cả vào lòng bàn tay, để cô bản thân tỉnh táo một chút.
Đem văn kiện đưa đến văn phòng Giang Dung, cô đi ra, trở lại vị trí của mình. Cô rất muốn ngủ, cuối cùng vẫn gục đầu.
Có người tới thông báo cho Khương Dao, Dương Nhược vừa thấy Khương Dao đang ngủ, vội vàng đi qua kêu cô: "Khương Dao, Khương Dao... Cố Tổng gọi em đi đến phòng họp."
Dương Nhược kêu vài tiếng, phát hiện cô gái trên bàn không có ứng tiếng, còn tưởng rằng cô ngủ quá sâu, liền kinh hoảng lắc lư bờ vai cô.
Thấy cô vẫn không phản ứng lại, Dương Nhược mới cảm giác có cái gì đó không thích hợp.
"Khương Dao, Khương Dao, em tỉnh tỉnh!"
Có mấy cái nhân viên nghe vậy chạy tới, "Khương Dao làm sao vậy?!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
