Toàn bộ hình trình, tay Khương Dao đều bị Cố Mục Niên nắm lấy, ba người tìm được quán lẩu. Cố Mục Niên cùng mấy cái bằng hữu của anh là khách quen của cửa hàng này, cho nên chủ quán nhận ra anh, liền đem ba người mang đi vào phòng.
Khương Dao cùng Cố Mục Niên ngồi cạnh nhau còn Mahoney ngồi ở đối diện. Anh ấy nói với Khương Dao: "Khương Dao, cậu có muốn gọi đồ ăn hay không a? Hôm nay mình muốn ăn rất nhiều."
Cô nở nụ cười, "không phải cậu thích ăn thịt sao? Đều có thể a. Thịt bò tương đối khá ăn."
Cố Mục Niên đem phần thực đơn đưa tới trước mặt Khương Dao, "Em xem muốn ăn cái gì."
"Ân." Cô quay đầu nói với người phục vụ: "Một nồi lẩu uyên ương..."
Khương Dao giúp Mahoney chọn mấy món mà anh ấy thích ăn xong, liền còn dư lại, "... Thêm một phần bánh rán hành đi?" Cô quay đầu nhìn Cố Mục Niên cười nói: " Em nhớ là anh rất thích ăn."
Cố Mục Niên cong môi, "Ân."
"Ân..." Anh gọi cô bằng nhũ danh, phảng phất làm cho lỗ tai của cô tê dại.
"Thì ra hai người quen nhau như vậy a! Nga tôi nhớ ra rồi, Cố ca chính là người mà trước kia Khương Dao đã nói với tôi, rằng ở trung quốc cậu ấy có một ca ca, đúng không?"
Khương Dao: "..." Tại sao vấn đề nào cũng đều muốn quăng đến trên người cô a?
Lúc này người phục vụ đem nồi lẩu bưng lên, đề tài này cứ như vậy mà kết thúc. Trong bữa cơm này, Khương Dao giới thiệu cho Mahoney rất nhiều đồ ăn và những chổ rất tuyệt để đi chơi, còn Cố Mục Niên thì ngồi yên lặng gắp đồ ăn bỏ vào trong bát của cô.
Sau khi cơm nước xong, Cố Mục Niên nói là mình sẽ đi trả tiền, vốn là Khương Dao mời cơm, nhưng mà tại sao anh lại thay cô trả tiền?. Anh đi ra sau, Mahoney đi đến bên cạnh Khương Dao, vẻ mặt cười xấu xa.
"Cậu cười cái gì a?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
