Không khí đột nhiên rơi vào trạng thái an tĩnh trong ba giây, phảng phất như có kim rơi trên mặt đất thì cũng có thể nghe được.
Ti Phùng nhìn Cố Mục Niên, từ khiếp sợ nhanh chóng chuyển thành xấu hổ, anh ta giảm bớt xấu hổ khẽ cười gọi hai tiếng, "Cố Tổng."
"Tôi tìm Khương Dao có chút việc." Cố Mục Niên nói.
"Vậy được, tôi xuống lầu trước đây..." Ti Phùng nhìn Khương Dao và Cố Mục Niên nhìn một chút, cuối cùng nhìn sang Khương Dao một chút nữa, trong đáy mắt tràn ngập cảm xúc gì đó.
Ti Phùng đi qua, Khương Dao sờ sờ đầu, trên mặt đỏ ửng của cô cũng giảm đi đôi chút. Cố Mục Niên nhìn đôi tai phiếm hồng của cô, sắc mặt chuyển sang ôn nhu, "Vào đi."
"Vâng..."
Cô cùng anh đi vào, cô nhìn cả căn phòng một vòng, phòng của anh là phòng đặc biệt, phong cảnh bên ngoài phòng cũng rất là đẹp so với phòng cô đang ở thì phòng này tuyệt hơn rất nhiều. Quả nhiên là tổng tài có khác, ở phòng không phải bình thường.
Rồi sau đó, Khương Dao phát giác Cố Mục Niên đang nhìn mình, cô nghi hoặc: "Làm sao?"
"Không, " anh tựa ở trên vách tường, ánh mắt nhu hòa, mặt mày mang theo một tia biếng nhác, "Chẳng qua là anh cảm thấy hôm nay em mặ quần áo rất dễ nhìn."
Một chiếc áo sơmi trắng, cổ áo có thêm một chút hoa văn, phía dưới là một cái váy dài màu nâu.
Kỳ thật chính là một bộ quần áo bình thường mà thôi, nhưng mà anh lại khen dễ nhìn. Khương Dao nghe thấy vậy, ngón tay thu thu làn váy, ngại ngùng cúi đầu cười, "Cảm ơn anh..."
"Nhưng mà em mặc như vậy, thì không tiện chơi bóng cho lắm." Anh nói.
"Chơi bóng?"
"Ân, phía dưới có sân tennis, không nghĩ sẽ đánh tennis sao? Anh nhớ em còn vì nó mà bị trẹo cổ tay mà."
"Ân... Đó là ngoài ý muốn thôi" Dù sao cô cũng mang theo nhiều đồ thể thao, đợi lát nữa liền có thể trở về thay đổi.
Anh cười cười, sờ sờ đầu của cô, dặn dò: "Hôm nay anh sẽ ở bên cạnh em mãi được, nhưng mà lúc nào em có chuyện liền gọi điện thoại cho anh, anh sẽ tới ngay."
Tim Khương Dao đập thình thịch, "Ân, em biết rồi, anh cứ lo công việc của anh đi."
Hai người nói chuyện xong thì cô trở về phòng đổi quần áo rồi xuống lầu tìm Dương Nhược.
Dương Nhược hỏi: "Khương Dao, bây giờ chúng ta đi đâu a?"
"Em muốn đi đánh tennis, cùng nhau đi khônh?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
