Hoảng hốt, Khương Dao nghe hiểu lời nói đầy ý tứ của Lý Trác Nhĩ.
"Khương tiểu thư...?" Lý Trác Nhĩ kêu cô một tiếng, đem cô từ trong thất thần kéo lại.
"Không cần đâu... Bây giờ tôi chỉ muốn tìm hiểu về anh ấy một chút. Tôi nói chuyện này với cô, nhưng trăm ngàn kế cô đừng nói cho anh ấy biết nah."
"Yên tâm, sẽ không nói."
"Cám ơn ~ Khương tiểu thư, tôi phát giác cô thật là nữ sinh đáng yêu, về sau chúng ta có thể thường xuyên gặp mặt nha."
Khương Dao gật đầu. Lý Trác Nhĩ đối với cô thả ra thiện ý, làm cho Khương Dao cũng có hảo cảm với cô ấy. Nhưng mà giờ phút này trong lòng Khương Dao lại có chút buồn bã nhưng cô lại không biết vì nguyên nhân gì.
Hai người hàn huyên trong chốc lát, Lý Trác Nhĩ liền nói có chuyện phải rời đi trước. Lúc này Cố Mục Niên vừa vặn xuống dưới lầu, liền xuất phát từ phép lịch sự nên muốn đưa cô ấy trở về.
Khương Dao đứng tại chỗ, nhìn hai người sóng vai ra cửa.
Lý Trác Nhĩ thật là một cô gái ưu tú, vô luận là bề ngoài hay gia cảnh đều rất ưu tú, cô ấy và Cố Mục Niên rất xứng đôi. Nếu bọn họ cùng một chỗ... Hẳn là sẽ rất tuyệt.
Nghĩ như vậy, trong lòng cô toát ra một cổ chua xót, còn chưa tinh tế nhấm nháp đây là tâm tình gì, liền nghe được Tuyết Mạt đang gọi cô: "Dao Dao?"
"Dạ."
"Muốn cùng dì đi ra hậu viện tưới hoa hay không?"
"Đi ạ."
Cô đi theo Tuyết Mạt ra hậu hoa viên. Tuyết Mạt chăm sóc hoa hồng đỏ, Khương Dao liền ở bên cạnh sửa sang lại chút hoa hồng vàng.
Tuyết Mạt đột nhiên đặt câu hỏi: "Dao Dao, vừa rồi Lý tiểu thư cùng con hàn huyên lâu như vậy, hàn huyên cái gì a?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
